Văn Nguyên Hùng
Trên vùng đồng bằng sông Hồng màu mỡ – nơi sông Ninh, sông Đào hiền hòa uốn quanh những cánh đồng lúa, Nam Định từ lâu đã được biết đến như chiếc nôi của văn hóa, của đạo học và của thi ca. Nơi đây không chỉ là quê hương của những danh nhân như Trần Hưng Đạo, Trần Thủ Độ, Trần Nhân Tông… mà còn là vùng đất đã sản sinh ra nhiều thi sĩ tài hoa, những người lấy chữ nghĩa làm sứ giả của tình yêu quê hương và nhân thế.
Từ miền quê xứ Nghệ giàu truyền thống yêu nước, anh thanh niên Nguyễn Tất Thành đã ra đi tìm con đường cứu nước, mở đầu cho một hành trình lịch sử có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh dân tộc. Nhìn lại bước đi ấy trong bối cảnh Đại hội Đảng lần thứ XIV là dịp để soi chiếu bản lĩnh, trí tuệ và khát vọng phát triển, hội nhập của đất nước hôm nay.
Có một sự thật như định mệnh, như triết lý sống của cả một dân tộc: Khi một con tuấn mã phi nước đại đến bờ biển, trước mặt nó chỉ còn ba lối: quay đầu, dừng bước, hoặc lao mình về phía trước.
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.
Xin được giới thiệu và chia sẻ phần thơ trong tập thơ văn viết về Mẹ, như một bó hoa dâng lên Mẹ.
Giữa dòng chảy ấy, có những con người không đứng trên sân khấu, không cầm micro, không bước lên bục phát biểu, nhưng sự hiện diện của họ lại in dấu rất sâu trong ký ức cộng đồng. Nhà thơ Lâm Xuân Thi là một người như thế.
Nghệ An - vùng đất "địa linh nhân kiệt", nơi dải đất hình chữ S hun đúc nên một bản lĩnh "sơn kỳ, thủy tú" hiếm nơi nào có được. Thiên nhiên ban tặng cho nơi đây một bờ biển dài gần 80 km với cái nôi phù sa của Sông Lam, hứa hẹn một tiềm năng kinh tế biển khổng lồ. Ấy vậy mà, trên bản đồ phát triển, cái tên Nghệ An vẫn còn chập chờn trong câu chuyện làm giàu từ biển.
Một chuyến trở về để lần theo bước chân người lính, thắp lại những ký ức quân – dân gắn bó như cá với nước nơi mảnh đất Đức Hòa (nay thuộc Tây Ninh).
Chiến khu Đ hôm nay đã bình yên trong sắc xuân mới, nhưng mỗi tấc đất, mỗi thân cây vẫn lưu giữ hơi thở của máu và niềm tin. Đó không chỉ là hành trình của đoàn văn nghệ sĩ chúng tôi, mà còn là hành trình của trái tim – hành trình trở về với cội nguồn dân tộc, để nghe tiếng lịch sử vọng lên từ lòng đất, và để hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mùa xuân đã nằm lại nơi rừng xanh.
Giữa những mất mát sau bão lũ, Phú Yên hiện lên không chỉ đau thương mà còn đầy ánh sáng hy vọng. Bài ký – tản văn là lời sẻ chia, tri ân nghĩa tình và niềm tin vào khát vọng hồi sinh của miền đất Đất Phú – Trời Yên.