TIN TỨC
icon bar

Tết buồn - Thơ cho bạn bè tôi

Người đăng:
Ngày đăng: 2022-02-05 08:09:13
mail facebook google pos stwis
6066 lượt xem

Quận 4 mùng 4 Tết/ Chú dì đến nhà chơi/ Rượu thịt đều đã hết/ Kéo nhau ra quán ngồi (M4 Tết Nhâm Dần).
 

CHO NHỮNG TẾT BUỒN
 

Tết về, nhà nhà vui sum họp

Chạnh thương người chịu cảnh chia xa

Bao tháng ngày chắt chiu gom góp

Hạnh phúc vun vào lại chuồi ra.

 

Tết về, người người mừng hội ngộ

Em đi đâu tránh mặt bạn bè

Phút giao thừa sâm banh thay pháo nổ

Nơi ấy âm thầm em có nghe?

 

Tết về, ta mỗi người một chốn

Hóa hoang vu nơi vốn thiên đường

Thảng thốt ngóng nhau giữa bao bận rộn

Một tuần xa, ngỡ mấy năm trường.

 

Tết về, hoa xuân khoe muôn sắc

Ánh mắt ai phảng phất u hoài

Cười lên em! Chẳng hoa nào sánh được

Gương mặt ngời rạng rỡ nắng mai.
 

29 tết Canh Dần, 2010.

Nguyên Hùng

(Rút từ tập BAY VỀ PHÍA BÃO, Nxb Hội Nhà văn, 2013).

 


VĨNH BIỆT NGUYỄN PHONG THẮNG
 

30 test còn âm tính

Mồng 2 ông đã vội đi?

Nghe tin, bạn bè chết lặng

Nhắn nhau hỏi có chuyện gì?

 

Thương Thắng thành tâm trực tính

Mà luôn chừng mực, khiêm nhường

Thương Thắng về hưu mắt kém

Ham vui nhưng ngại ra đường…

 

Bao năm làm nghề nhân sự

Quy trình không thể qua loa

Lần này chặng đường hóa cỏ

Thắng ơi, nỡ vội thế à?

 

3/2/2022, 3 Tết Nhâm Dần.

Nguyên Hùng.

P/s: Sáng nay M3 Tết, vừa nhận hung tin, ông bạn Nguyễn Phong Thắng cùng tổ 2 lớp 15C1 ĐHTL (khóa 1973-1978) đột ngột qua đời chiều mùng 2 Tết tại Hà Nội vì nhiễm covid-19. Điều đáng buồn hơn là, ông bạn vừa được xét nghiệm hôm 30 Tết với kết quả âm tính (!).
Nguyễn Phong Thắng là con trai út của cụ Nguyễn Đình Thâu, Quyền Hiệu trưởng ĐHTL 1970-1973 và là em trai nhà văn Phong Thu (1934-2020), một cây bút chuyên viết cho thiếu nhi. Trước khi nghỉ hưu, Thắng là trưởng phòng Tổ chức cán bộ của một công ty tư vấn lớn của Bộ NN-PTNT ở Hà Nội.
Tấm ảnh trên đây được chụp thời gian chúng tôi đi thực tập tốt nghiệp ở Phan Rang (1978), trong ảnh Nguyễn Phong Thắng đứng bìa phải.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Đám đông không có khuôn mặt/ Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm
Thành phố trong ước mơ của Người
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người/ Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Xem thêm
Từ Bến Nhà Rồng…
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Xem thêm
Thành phố mang tên Người
Thơ Kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026)
Xem thêm