TIN TỨC
icon bar

Chùm thơ Nguyên Hùng đăng trên Văn nghệ Công an

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-04-06 15:23:16
mail facebook google pos stwis
1677 lượt xem

Những bài thơ trong chùm này được tôi viết trong những thời điểm và bối cảnh khác nhau, nhưng đều mang chung một mạch cảm xúc về lịch sử, quê hương, con người và ký ức. Dù viết từ Côn Đảo hay Khe Sanh, từ miền Trung gió cát hay vùng đất phương Nam nắng lửa, tôi luôn mong muốn được sẻ chia với bạn đọc những suy tư và trải nghiệm lắng đọng trong đời sống nội tâm.

Chùm thơ từng được đăng trên báo
Văn nghệ Công an, nay xin lưu vào trang web cá nhân như những kỷ niệm dễ thương trong hành trình thơ của tôi – một người viết luôn biết ơn những giá trị thiêng liêng của đất nước, và luôn hướng tới vẻ đẹp của tâm hồn Việt trong từng câu thơ.

 

GỐC BÀNG DI SẢN

 

Sân trại tù mấy gốc bàng cổ thụ

Là chứng nhân bao máu chảy đầu rơi

Sau bức tường những hình hài bé nhỏ

Mấy mươi năm không hề thấy mặt trời.

 

Những gốc bàng nay thành cây di sản

Tán sum suê che dịu vạn linh hồn

Giữa biển xanh chưa một lần được tắm

Để trong mơ cây hoá những cánh buồm.
 

Côn Đảo - Sài Gòn, 3/2016

 

THĂM LẠI KHE SANH

 

Một chiều thăm lại Khe Sanh

Nghe trong ruột đất chiến tranh thét gào

Chạy theo Đường Chín - Nam Lào

Cành “cây nhiệt đới” níu cào kính xe

Đến Làng Vây bỗng được nghe

“Lính tăng” trai gái múa xòe hát ca…

 

Chiến tranh giờ đã lùi xa

Máu xương đồng đội, thịt da hóa trầm

Chỉ còn bóng mẹ lặng câm

Ngước nhìn mai nở âm thầm trước sân…


10/11/2022

 

PHAN RANG

 

Hôm nay còn Ninh Thuận

Mai kia về Khánh Hòa

Dù lòng ai hờn giận

Nơi này vẫn quê ta.

 

Vẫn nắng rang nỗi sóng

Vẫn gió quặn niềm sông

Tháp Chàm trầm mặc bóng

Sông Dinh chảy xanh dòng…

 

Đêm mênh mang tiếng biển

Gọi câu hát một thời

Nhớ ngày tôi mới đến

Theo vần thơ chơi vơi.
 

 

NỤ CƯỜI PHAN RANG

 

Nắng rang chín đỏ Tháp Chàm

Biển buồn Ninh Chữ nhuốm lam mặt người

Bất ngờ chạm một nụ cười

Chợt xanh dịu cả khoảng trời cháy khô.
 

 

MŨI DINH

 

Bồng bềnh Mũi Dinh, miên man miền cát

Nắng nhuộm chiều ngẫu hứng nét hoang sơ

Từ biển xa vọng câu ca em hát

Tình mãi xanh như thuở ấy mong chờ.
 

 

VỀ DỤC THANH

 

Về Dục Thanh ngược dòng trăm năm trước

Bước chân Người còn in dấu nơi đây

Bác dạy trẻ gieo từng câu yêu nước

Người đi xa, thương nhớ vẫn vun đầy.
 

Tháng 3/2025

--------

Mời đọc một số bài viết của Nguyên Hùng và về Nguyên Hùng trên báo Công an:

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm
Tô Hoài – người kể chuyện bền bỉ của văn học Việt Nam
Tô Hoài là một trong những nhà văn không cần huyền thoại… bởi chính đời sống của ông đã là một huyền thoại lặng thầm.
Xem thêm
Bạn già - bạ giàn nào cũng leo
Chúng tôi – những người bạn già – không còn khả năng leo núi nữa… nhưng bạ giàn nào cũng leocool.
Xem thêm
Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Đường xưa có thể đã xa, nhưng hương cỏ và tà áo trắng dường như vẫn còn đâu đây…
Xem thêm
Khi các thi sĩ bước vào nghị trường
Trong loạt Ký họa thơ này, tôi thử phác vài nét chân dung những thi sĩ từng “ghé qua nghị trường”: vài nét ký họa thôi, nhưng hy vọng vẫn nhận ra bóng dáng những nhà thơ đã từng vừa làm thơ, vừa làm… ông nghị.
Xem thêm