TIN TỨC
icon bar

Nhà văn Trịnh Minh Hiếu và “Giấc cỏ dụ”

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2023-10-23 17:17:03
mail facebook google pos stwis
346 lượt xem

TRIỆU PHONG
 

Cách đây tròn 10 năm, năm 2013, Trịnh Minh Hiếu ra mắt tập truyện ngắn đầu tay “Tiếng chuông trên đỉnh Cô Thình” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2013), tròn một năm sau, chị lại cho ra mắt tập truyện ngắn thứ hai mang tên “Thúy Mầu” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2014). Hai tập truyện ngắn có cá tính riêng của chị ngày ấy khuấy động làng văn chương không ít.

Tại Trường Đại học Văn hóa Hà Nội, cũng vào một ngày mùa thu tháng 10 như thế này, đã có một buổi giới thiệu sách của Trịnh Minh Hiếu rất trang trọng. Tôi nhớ buổi ấy, ý kiến chung các nhà văn nhà thơ là đáng giá cao văn chương Trịnh Minh Hiếu.


Tác giả Trịnh Minh Hiếu

Nhà thơ Dương Thuấn khẳng khái cho hay các tác phẩm của Trịnh Minh Hiếu là một sự đóng góp cho nền văn học Việt Nam hiện đại. Ngôn ngữ rất điêu luyện, tác phẩm nào cũng bật lên ý tưởng nghệ thuật lôi cuốn người đọc. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cũng đánh giá rất cao những nỗ lực, đam mê  trong sáng tạo văn học của Trịnh Minh Hiếu. Ông cho rằng, để có được hai tập truyện ngắn chỉ trong thời gian cách nhau năm một, chứng tỏ Trịnh Minh Hiếu đã làm việc một cách say sưa, nhiệt huyết: “Mỗi ngày qua đi, các tác phẩm của chị tốt và hay hơn nhiều”.

Nhà văn trẻ Phạm Thanh Thúy (vốn trước đây là học trò của Trịnh Minh Hiếu tại khoa Viết văn – Báo chí) lại nhận định truyện ngắn Trịnh Minh Hiếu, văn chương dẫu có đa đoan, vẫn luôn nhân hậu và chân thành…

Thế rồi cũng đã 10 năm. Trên tay tôi lúc này là tập truyện ngắn “Giấc cỏ dụ”, tập truyện mới nhất của Trịnh Minh Hiếu mới xuất bản trong năm nay, 2023 tại Nhà xuất bản Hội Nhà văn. Tập truyện bao gồm 15 truyện ngắn, mở đầu là “Độc thân”, và cuối tập là truyện “Ngày Covid”… Cũng có cái gì khang khác hai tập trước, khi bìa sách rực rỡ hơn, uốn éo hơn, gợi cảm hơn và văn chương bên trong cũng sắc sảo, dục lạc và mê đắm  hơn: “Thôi, về đi, phàm kẻ Người khó giáo hoá! Các người khôn ngoan, ma quái, quỷ quyệt, nhưng cũng đớn hèn, dục lạc… Các người phàm trần hữu danh, hữu thực, một cõi trung dung. Vậy còn muốn gì hơn? GIỎI! KẺ NGƯỜI GIỎI! (Truyện Giấc cỏ dụ). “Phải chăng, đó là mê khúc cám dỗ ngọt ngào trong khúc cong cong, trong trò chơi zich zac của nghệ thuật. Mê khúc của những ảo tưởng, định mệnh, đã thăng hoa tâm hồn nghệ sỹ lên tầng cao của mây trắng, nắng vàng. Tầng ngự trị của những vì sao lớn toả sáng giữa bầu trời nhỏ bé (Truyện Bóng nghiệp)”.

Nhà văn lão luyện Tạ Duy Anh suy tư về những dòng văn này: “Khác với những tập truyện trước dựa chủ yếu vào cảm hứng, lần này tác giả Trịnh Minh Hiếu có ý thức rõ ràng trong “dựng truyện”, tức là muốn nâng tầm mình lên thành người phát ngôn,ít ra cũng là phát ngôn cho một lớp người cùng thời… Đọc những truyện trong tập đều dễ nhận thấy là tác giả tiếp tục định hình cho mình một giọng điệu, thứ mới chỉ manh nha ở những tác phẩm trước đây. Điều này luôn là quan trọng với bất cứ người cầm bút  nào. Có giọng văn riêng, thứ giọng hơi phớt đời, có xu hướng trào lộng, là chuyện không phải cứ muốn là được…”


Bìa tập truyện ngắn “Giấc cỏ dụ”

Trong Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam vừa qua, chẳng hiểu thế nào bốn anh em Đại học sư phạm Văn Hà Nội chúng tôi lại ngồi chung một mâm: GS TS Trần Đăng Xuyền; TS Lê Thị Bích Hồng; Thạc sỹ Trịnh Minh Hiếu và kẻ viết đôi dòng này. Tôi và giáo sư Xuyền hơn tuổi Hồng và Hiếu, là bộ đội từ chiến trường về học, và học cũng trước các em mấy khoá. Nhưng tư chất của các thế hệ sư phạm Văn bao giờ cũng thế, đến băm bổ lính tráng như tôi mà cũng đã rất nền nã, có gì hơi trịnh trọng một chút, và bao giờ trong cư xử cũng lấy chữ Văn - Nhân văn làm đầu.

Trần Đăng Xuyền là Phó hiệu trưởng Đại học sư phạm Hà Nội, Lê Thị Bích Hồng là cán bộ cấp Vụ Ban tuyên giáo Trung ương, Trịnh Minh Hiếu cũng diện “có mày có mặt” ở Cục Biếu diễn nghệ thuật Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch.

“Này. Sư phạm văn nhà mình quả thât bao giờ cũng là Âm rất thịnh ông nhỉ” - Tôi nói với Xuyền, khi thấy Lê thị Bích Hồng và Trịnh Minh Hiếu viết rất khoẻ và luôn  hoạt động rất sôi nổi, “vua yêu chúa dấu” đã đành, mà đồng nghiệp anh em cũng rất trân trọng thân tình và cả nể.

Tôi lại phải viện dẫn nhời ông nhà văn tinh đời Tạ Duy Anh viết về Trịnh Minh Hiếu: “Trong làng văn, Trịnh Minh Hiếu là người khiêm tốn hiếm thấy. Chị ít khi xuất hiện trước đám đông trong tư cách một tác giả, mà luôn với tư cách độc giả. Hiền lành, hóm hỉnh, tốt bụng, chị cứ thản nhiên sống, và lặng lẽ quan sát, cóp nhặt những chi tiết đời sống góp lại làm vốn. Mặc ở đâu đó các đồng nghiệp cao đàm khoát luận về những điều to lớn, mặc ai đó dè bỉu thị trường văn chương mất giá và ngày càng ít sự hữu dụng, mà nạn dịch covid quái ác hoành hành và, cũng một cách lặng lẽ , chị bỏ lại phía sau mọi lời khen chê, chỉ cặm cụi sống với những kiếp người lầm lụi, bị lãng quên, bị gạt ra lề để tìm cho họ một khuôn mặt, một tính cách, một nhân cách, một tiếng nói, một thân phận…”

Nếu có gì tôi cần viết thêm về nữ nhà văn đồng môn này của chúng tôi thì là Hiếu học Đại học sư phạm Xuân Hoà. Sau về làm Thạc sĩ ở Đại học Sư phạm 1. Được thầy Nguyễn Đăng Mạnh hướng dẫn luận văn. Thầy Chu văn Sơn, cô Nguyễn Bình, Thầy Trần Đăng Xuyền dạy bảo, chỉ dẫn. Từ thời sinh viên hay khi về Hà Nội làm luận văn thạc sỹ, Hiếu đã rất lành hiền và kín đáo, tinh tế.

Phong cách văn chương Trịnh Minh Hiếu khá đa dạng, nhiều cảm xúc và suy ngẫm về cuộc đời rất sắc sảo nhưng cũng rất tinh tế, khi tai quái nhưng cũng có khi như ngọn lửa sưởi ấm lòng người. (Trong ảnh Trịnh Minh Hiếu bìa trái)

Đứng trên bục giảng – Hiếu đã dạy ở cả những giảng đường lớn cả văn chương báo chí, rất sôi nổi và kiến thức vững vàng. Ngay từ thời sinh viên, dù học sư phạm, chúng tôi luôn hiểu em là gái Bắc Ninh miền quan họ, lai sinh trưởng trong một gia đình nho nhã văn chương, thế nào rồi cũng có lúc cầm bút, và hẳn cái sự “ đa tình đa cảm đa đoan” này chắc chắn sẽ ám vào văn chương.

Là tôi cảm nhận từ ngày ấy như thế, chứ cũng chưa thấy hiện rõ ra qua các trang sách nào của Trịnh Minh Hiếu. Mà chỉ thấy con bé hiền lành dạo ấy, nay viết văn lại sắc sảo quá, bóc mẽ cuộc đời nhất, là giới trọc phú trưởng giả học làm sao cùng những quy luật đời chảng mấy ngại ngần, khiếp quá, như khi em viết truyện “Chuyện thời thế”: ”Tiền bạc của cải là chuyện nhỏ. Có khi nay tụ mai tán, phèo như bọt nước, Chỉ có danh mới đặng. Đời người hữu hạn nhưng danh lưu  trường cửu. Có danh, tức có lợi. Danh sinh lợi. Giàu, nhưng phải sang danh, sáng giá. Giàu, không có danh, khác gì trọc phú chôn chĩnh vàng trong nhà không khác gì chĩnh tương chạn bếp…”

Kinh!

Nhưng đọc thiên truyện “Độc thân”, lại thấy ấm áp vô cùng. Không phải bỗng nhiên mục Đọc truyện đêm khuya của Đài Tiếng nói Việt Nam đọc truyện này, hiều thư gửi về khen ngợi lắm. Một phong cách viết khác hẳn, ấm áp và giàu cảm xúc. Chứng tỏ Trịnh Minh Hiếu phong cách văn chương  khá đa dạng, nhiều cảm xúc và suy ngẫm về cuộc đời rất sắc sảo nhưng cũng rất tinh tế, khi tai quái nhưng cũng có khi như ngọn lửa sưởi ấm lòng người…

Nguồn: Thời báo Văn học - Nghệ thuật

Bài viết liên quan

Xem thêm
Cần Thơ: Cụ ông gần 90 tuổi đi thi thạc sĩ
Dù đã gần 90 tuổi nhưng với tình yêu văn chương, văn hoá dân tộc, cụ ông Nguyễn Tấn Thành ở Cần Thơ vẫn quyết tâm lấy bằng thạc sĩ ngành Văn học Việt Nam và hướng đến trình độ Tiến sĩ.
Xem thêm
24 giờ với chuyến trải nghiệm tại ấp đảo Thiềng Liềng (Cần Giờ)
Trong chương trình của cuộc thi “Chuyện của những dòng sông” do báo VietNamNet tổ chức, đoàn nhà báo nhà văn 20 người vừa có chuyến đi đến ấp đảo Thiềng Liềng.
Xem thêm
Nên mạnh dạn để các CLB biểu diễn các tiết mục cho ngày lễ chính của Ngày Thơ
Theo nhà văn Trần Văn Tuấn, các kỳ Nguyên Tiêu sau, nên mạnh dạn để các CLB biểu diễn các tiết mục cho ngày lễ chính mà không cần thiết phải thuê mướn các ca sĩ chuyên nghiệp.
Xem thêm
Nghệ nhân Nhân dân Nguyễn Hồng Oanh trọn đời với câu hát quê hương
Hội Thơ Nghệ Tĩnh tại TPHCM tiễn biệt nhà thơ Hồng Oanh
Xem thêm
Hành trình của Nhịp điệu Việt đang đến rất gần!
Chỉ còn non tuần nữa thôi là đến ngày ra mắt tác phẩm, giao lưu trò chuyện với chủ biên, chuyển ngữ Võ Thị Như Mai, các tác giả và bạn đọc.
Xem thêm
Nhà thơ Hoài Vũ với ‘Vàm Cỏ Đông’
Bài đăng Tạp chí Văn nghệ TPHCM số 104-105 (14/12/2023) kỷ niệm 60 năm thành lập Liện hiệp các hội VHNT TPHCM.
Xem thêm
Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh tôn vinh các tác giả, tác phẩm văn học năm 2023 và xét kết nạp hội viên mới
Công bố các giải thưởng, tặng thưởng và danh sách hội viên mới năm 2023 của Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh
Xem thêm
Biên khu Việt Quế nhìn từ “liên văn hóa”
Về tiểu tuyết Biên khu Việt Quế của Phạm Vân Anh
Xem thêm
Ra mắt tác phẩm mới “Những dấu chân thơ” của nhà thơ Trần Kim Dung
Video clip ra mắt tác phẩm mới của nhà thơ Trần Kim Dung.
Xem thêm
Quang Chuyền – thơ chân thật, hiền hòa như đời | Clip hình ảnh tọa đàm ra mắt tác phẩm mới
Sáng nay, 29 tháng 8 năm 2023, Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh kết hợp gia đình nhà thơ Quang Chuyền đã tổ chức buổi Tọa đàm ra mắt tác phẩm “Quang Chuyền - Thơ và đời”.
Xem thêm
Đọc và gặp tác giả tiểu thuyết Lốc xoáy
Bài đăng Nghệ An Cuối Tuần, phát hành 25/6
Xem thêm
Hình ảnh tư liệu về cuộc tọa đàm chuyên đề và lễ bế mạc Trại sáng tác văn học tại Phú Yên
Trại sáng tác văn học của Chi hội Nhà văn Việt Nam tại TPHCM đã được kết thúc bằng một đêm Gala giàu màu sắc.
Xem thêm
Các hoạt động nhiều ý nghĩa của đoàn nhà văn TP.HCM tại Phú Yên
Trong thời gian dự Trại viết tại Phú Yên (từ 22/4 đến 29/4/2023), ngoài chương trình chính thức, Đoàn nhà văn Chi hội Nhà văn Việt Nam tại TPHCM đã có một số hoạt động ý nghĩa.
Xem thêm
Buổi ra mắt sách rất nhiều hoa tươi, rất nhiều nụ cười, chỉ thiếu chỗ ngồi
Sáng 21/3/2023, Tại Hội trường B Tòa nhà Liên hiệp các Hội văn học – nghệ thuật TPHCM đã diễn rất thành công sự kiện ra mắt tập thơ “Ấm lạnh pháp đình” của Luật sư – nhà thơ Nguyễn Minh Tâm.
Xem thêm
Mạch nguồn Ví Giặm
Tài hoa lần lượt ra đi/ Khi do trời gọi, lúc vì Chúa ban...
Xem thêm
Chúc mừng Năm Mới Quý Mão 2023
Kính chúc Quý vị và các bạn luôn hạnh phúc và bình an!
Xem thêm