TIN TỨC
icon bar

Một phía của đời - Giữa hữu hạn và vô hạn

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-03-23 21:29:54
mail facebook google pos stwis
671 lượt xem

Tập thơ Một phía của Mai Quỳnh Nam là một hành trình đi qua những lát cắt sắc bén của đời sống, tình yêu, thân phận và những suy tư triết lý. Thơ ông mang đậm phong cách tối giản, nhiều bài chỉ vỏn vẹn vài câu nhưng giàu sức gợi. Ở đó, câu chữ như những lưỡi dao sắc bén, cắt vào hiện thực để lộ ra bản chất sâu kín của đời sống.


Nhà thơ Mai Quỳnh Nam

Tình yêu trong thơ Mai Quỳnh Nam không ủy mị, mà là những đối thoại mang màu sắc triết học: "Anh là hữu hạn thực tế / em là vô hạn có thể", hay "Anh nói về niềm tin, em nói về hoài nghi / hai phía nối dài trên định mệnh ta đi". Đó không chỉ là chuyện yêu đương, mà là cách con người đi tìm điểm chung giữa hai thái cực.

Thơ ông cũng phản ánh những góc khuất của đời sống với sự giễu nhại đầy chua cay: "Không phải tình ái / cô ấy là thặng dư được phân chia lại", hay "Tiệc rượu dành tặng anh / biến anh thành tiệc rượu". Thế giới hiện lên không hoàn mỹ, đầy nghịch lý, nơi con người luôn ở thế chênh vênh giữa lựa chọn và định mệnh.

Ở một góc khác, những bài thơ về thiên nhiên và ký ức dường như lại mềm mại, trữ tình hơn: "Bao nhiêu nước dưới chân cầu vẫn chảy / bao nhiêu mây quấn quýt rủ nhau về", hay "Trời vắng lặng màu mây năm ngoái / như đã xa, như còn nán lại".

Tập thơ Một phía có thể không dễ đọc, nhưng một khi đã đọc, người ta khó có thể dừng lại. Nó giống như một chuỗi những mảnh gương vỡ, mỗi bài thơ là một mảnh phản chiếu một góc hiện thực. Những ai tìm kiếm sự chân phương, dễ hiểu có thể sẽ không hợp với Một phía, nhưng người thích những câu thơ kích thích tư duy, chạm vào những góc khuất sâu kín, chắc chắn sẽ tìm thấy sự đồng điệu.

Chùm thơ được chọn giới thiệu sau đây là những suy tư về tình yêu, số phận, hiện thực và những nghịch lý của cuộc sống. Những câu chữ không đơn thuần là câu chuyện cá nhân mà là lát cắt của đời sống, nơi con người bị đẩy vào những tình huống đầy nghịch lý, nơi tình yêu không chỉ là hạnh phúc mà còn là giằng xé, nơi mọi thứ đều có thể trở thành một trò chơi của số phận. Đọc chùm thơ này, ta như nhìn vào những mảnh gương phản chiếu nhiều góc cạnh khác nhau của đời sống – gai góc, trầm tư nhưng cũng đầy chất thơ. Cánh buồm thao thức xin mời quý vị và các bạn cùng đọc và cảm nhận.

 

1. 

Anh nói về niềm tin, em nói về hoài nghi

hai phía nối dài trên định mệnh ta đi. (tr.8)

 

2.

Bị ám ảnh bởi các cuộc tình vĩ đại

em vừa yêu
vừa sợ hãi.
(tr.11)

 

3.

Anh không chơi đuổi hình, bắt bóng

sao cái bóng của em
quấn vào anh
như sợi dây thòng lọng.
(tr.16)

 

4.

Hoa tím bên đường, tím chẳng thuộc về anh

hoa tím cháy, cầm lòng, biết vậy
có một thuở nồng nàn tím ấy
tím để rồi biết vậy, rồi đi.
(tr.27)

 

5.

Bao nhiêu nước dưới chân cầu vẫn chảy

bao nhiêu mây quấn quýt rủ nhau về
bao nhiêu nắng bàng hoàng ngây dại
bao nhiêu đêm khắc khoải mảnh trăng thề.
(tr.29)

 

6.

Không phải anh được chọn, mà anh bị chọn

họ không phải là bạn anh, họ là đồng bọn. (tr.47)

 

7.

Tiệc rượu dành tặng anh

biến anh thành tiệc rượu. (tr.49)

 

8.

 Ngoại trừ cái chết, tất cả đều không rõ rệt. (tr.91)

 

9.

Anh tìm thơ tận đẩu, tận đâu

chỗ thấy tình, chỗ thấy ý, chỗ không thấy gì
nên tắc tị.

tình cờ anh gặp sâu đo
con vật lấy thân mình, trải dài tấm thân mình
đo quãng đường, đo thời gian, đo nhịp sống
chuyển động trườn lên, trườn lên chuyển động
trong im lặng.
(tr.39)

 

10.

Vệt chớp

luồng ánh sáng
đường thơ tối giản. (tr.82)

Bài viết liên quan

Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Hành trình thi ca như một sự hành đạo
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 38: Đẹp nhưng không giữ được nhiệt chữ?
Bái về một tâm thế viết – và một căn bệnh thẩm mỹ của văn chương Việt hôm nay.
Xem thêm
Nét vẽ tươi tắn bằng thơ
Bài của Nguyễn Trường - Rút từ cuốn “Gặp gỡ những vùng văn học” của Nguyễn Trường, Nxb Thanh Niên, 11/2024
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 37: Văn học và điện ảnh – Từ trang sách đến màn ảnh
Khi văn học bước vào phim hành động, cần giữ gì của nguyên tác và chấp nhận hy sinh gì cho nhịp điệu màn ảnh?
Xem thêm
Tính nhân văn và hiện thực trong Hoàng hôn lóng lánh
(Đôi điều về tiểu thuyết “Hoàng hôn lóng lánh”, Nxb Văn học, 2024)
Xem thêm
Tản mạn chuyện... thẩm thơ
Tôi không nhớ chính xác đã đọc bài tổng kết cuộc thi thơ của Xuân Diệu vào năm nào, nhưng ấn tượng về sự tinh tế của ông hoàng thơ tình này vẫn còn mãi. Có hai ví dụ về những góp ý của nhà thơ Xuân Diệu mà tôi không thể quên.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 36: Khi nhà thơ bị “vô hình” trong ca khúc phổ thơ
Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng.
Xem thêm
“Chữ gọi mùa trăng” – Khúc tri âm dịu dàng của một tâm hồn nữ tính
Tập thơ “Chữ gọi mùa trăng” của Triệu Kim Loan là thế giới nội tâm phong phú, đa chiều của một tâm hồn phụ nữ đầy trải nghiệm.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 35: Ai đang gieo “tin giả” trong văn học?
Ai mới thật sự gieo “tin giả” vào lòng công chúng? Và phải chăng chính sự thiếu minh bạch, thiếu chính trực của những người cầm bút mới là “chất độc” đầu độc niềm tin văn học hôm nay?
Xem thêm