- Trang chủ
- Kết quả tìm kiếm
Nếu Bàn tròn Văn học số 42 đặt ra câu chuyện về vị trí của một diễn đàn văn nghệ trong đời sống văn hóa của một đô thị lớn, thì ở số này, chúng tôi muốn lắng nghe những cảm nhận từ chính những người đã từng gắn bó với diễn đàn ấy.
Không biết hơn năm nghìn văn nghệ sĩ của Thành phố Hồ Chí Minh có chạnh lòng không khi đứng trước viễn cảnh đô thị lớn nhất cả nước lại không còn một diễn đàn báo chí chính thức của giới mình. Nếu điều đó xảy ra, phải chăng họ sẽ nhận được một "thông điệp không lời": một thành phố được xem là trung tâm văn hóa lớn của cả nước vẫn có thể không cần một diễn đàn văn học nghệ thuật?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Thực tế cho thấy, nếu chỉ dành một phần rất nhỏ trong tổng ngân sách văn hóa để xây dựng các chương trình dịch thuật, số hóa, đào tạo chuyên sâu và phổ biến di sản Hán – Nôm, chúng ta đã có thể tạo ra một chuyển biến căn bản: vừa bảo tồn di sản, vừa đưa tri thức cổ điển hòa nhập vào đời sống hiện đại, vừa tạo nền tảng học thuật vững chắc cho các ngành khoa học xã hội – nhân văn.
Bàn tròn Văn học kỳ này trở lại không mong mở cuộc trao đổi nhằm phân xử đúng – sai của tác phẩm, mà để cùng nhìn lại một câu hỏi cốt lõi: khi nào phê bình văn học trượt sang phán xét đạo đức, và khi nào sự ồn ào của đám đông làm tổn thương chính những giá trị mà văn chương từng gìn giữ? Có lẽ, như nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm gợi ý, trong một số thời điểm, điều cần thiết không phải là nói nhiều hơn, mà là đọc chậm hơn, sâu hơn và biết dừng lại đúng lúc.
Hôm nay, xin giới thiệu một tiếng nói rất đáng lắng nghe: nhà phê bình Nguyễn Thanh Sơn – người đã gần như “ở ẩn” khá lâu – nhưng lần này trở lại bằng một bài viết sắc lạnh, thẳng thừng, và thật sự đáng đọc…
Bàn tròn Văn học Kỳ 37 khởi động chủ đề “Văn học và điện ảnh”, mời bạn đọc cùng các nhà văn đối thoại về hành trình từ trang sách đến màn ảnh: một hành trình hứa hẹn nhưng cũng nhiều thử thách, nơi văn chương và nghệ thuật thứ bảy vừa nâng đỡ nhau, vừa buộc phải chấp nhận những va chạm không thể tránh.
Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng. Người ta nhớ nhạc sĩ, tung hô ca sĩ, còn tác giả bài thơ – người khởi nguồn cảm hứng, người viết ra từng con chữ làm nên phần hồn của ca khúc – thì bị lờ đi, thậm chí cố tình bỏ qua.
Ai mới thật sự gieo “tin giả” vào lòng công chúng? Và phải chăng chính sự thiếu minh bạch, thiếu chính trực của những người cầm bút mới là “chất độc” đầu độc niềm tin văn học hôm nay?
Một tác phẩm nghệ thuật thành công không nằm ở việc tái hiện chính xác từng chi tiết, mà ở chỗ khơi dậy tình yêu nước và lòng biết ơn cha anh, để lịch sử tiếp tục sống động trong tâm thức nhiều thế hệ.