TIN TỨC
icon bar

Người về quê nghe chim hót

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-11-24 15:56:41
mail facebook google pos stwis
414 lượt xem

NGUYỄN VĂN HÙNG

Người bạn thơ của tôi, anh Lam Hà, sinh năm 1953, quê Nam Đàn, Nghệ An. Anh chị có ngôi nhà gần cầu Cửa Tiền, Vinh. Một thời nhiều anh em văn nghệ quý mến gia chủ hay lui tới, đàm đạo chuyện thơ, chuyện đời, khá vui. Xin nói thêm, anh Lam Hà có 5 năm quân ngũ, thương binh loại 2, và mê thơ của nhà thơ Thạch Quỳ như điếu đổ!


Nhà thơ Nguyễn Văn Hùng và bạn thơ Lam Hà.

Nhà ở phố, mở quầy mặt tiền bán vật liệu xây dựng, nhưng con người và hồn vía anh Lam Hà chủ yếu vẫn gắn với quê, vẫn là “người quê”; lành, mộc, hay quan tâm, chi chút tới những bạn thân, đặc biệt dành thời gian, tâm sức nhiều cho thi ca, chữ nghĩa, mấy năm lại đây còn “chơi”  facebook nữa… Anh Lam Hà lặng lẽ viết thơ đã lâu. Ban đầu anh hay làm thơ Đường luật. Một hôm, tôi hỏi anh, ngoài thơ theo kiểu thơ “các cụ”, anh còn viết được cái gì nữa không? Thế rồi, anh đọc cho tôi nghe bài thơ có tên “Ngày giữa phố” khá mới mẻ, tinh tế, khai thác khía cạnh nhố nhăng, băng hoại, xa xót của cái gọi là văn minh phố phường thời đổi mới. Bài thơ thế này:

Ngày giữa phố/ Ngày giữa phố/ Những ánh mắt nhìn nhau qua kính/ Tăng thêm màu phản cảm/ Những cái miệng phải bịt khẩu trang/ Thêm ngọng nghịu lời chào/ Nhà cao tường cao/ Cây hoa giấy bên hè run rẩy./ Ngày giữa phố/ Hạ như Đông đều vậy/ Mở cửa ra là thảng thốt ùa vào/ Ngọn gió nào cũng tanh tao/ Gương mặt nào cũng hao hao, ảo ảo?/ Ngày giữa phố/ Bao người lạc chìm vào dòng trôi/ Cơm áo mưu sinh/ Sấp ngửa thói đời/ Và tôi góp thêm vào phố nhỏ của tôi/ Một mặt người nhàu nhĩ

Nghe xong, tôi liền bảo, anh nên “chuyển làn” ngay, không tập trung cho thơ Đường luật nữa! Rồi yêu cầu chép lại bài thơ, để tuần sau đã có mặt trên Báo Nghệ An cuối tuần. Một số bài thơ của Lam Hà đã được in ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Tạp chí Văn nghệ Bà Rịa – Vũng Tàu, Tạp chí Sông Lam. Cách nay hơn chục năm, anh tham gia cuộc thi Thơ Bốn câu, do Báo Văn Nghệ phối hợp Báo Người cao tuổi tổ chức. Tuy không có giải, anh cũng góp mặt ở tập Thơ Bốn câu vào chung khảo ấn hành sau cuộc thi… Dạo tôi đang làm Báo Nghệ An cuối tuần, đã giới thiệu một số bài thơ, và cả chùm thơ của Lam Hà. Tất cả những gì vừa kể đã giúp anh thêm tự tin để ra mắt bạn đọc tập thơ “Mưa quê” (2007), theo anh là một sự “liều mạng” trong đời?!

Bài thơ “Mưa quê” góp mặt trong tập, có duyên, thảng thốt chút tâm sự của một người con bỏ quê ra phố sống, mà chẳng lúc nào nguôi ngoai thương nguồn nhớ cội:

Mưa quê/ Nhớ người thăm lại cỏ đê,/ Mình tôi ướt với mưa quê giữa chiều./ Mưa nhòa xóa cả dấu yêu,/ Lòng run lại ước mưa nhiều, đừng vơi…/ Cho tôi thấm lại tình đời,/ Tháng năm xa cách quên rồi mưa quê!

Trong tập thơ đầu tay, anh Lam Hà còn có một chùm thơ khá hay, là loại thơ ngắn, có tứ, giọng điệu riết róng; yếu tố tự thú, sám hối với quê, với người thân, với quá vãng thân yêu nhưng cũng nhiều lận đận, khốn khổ… đã khiến thơ anh mang được nét riêng, trong lòng một số bạn yêu thơ, ngay từ cuốn sách đầu tay. Bài thơ “Về quê nghe chim hót” là một dẫn chứng mà ngay đến tên bài đã cho ta hiểu phần nào con người anh rồi.

Cách đây 5 năm, vợ chồng anh Lam Hà rời Vinh, trở về một ngôi làng ở Nam Thanh, huyện Nam Đàn, nơi có nhà thờ và bà con thân thích đang sinh sống. Tôi biết anh nhiều trăn trở trước quyết định này, cuối cùng thì không thể khác, vì còn bà cụ thân sinh tuổi trên chín mươi, đau ốm liên miên, đang cần không gian quê và dâu con tận tình hôm sớm… Vài chục cây số ngược Nam Đàn, không xa, nhưng chẳng phải như trước muốn là đến nhà ngay được. Thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm nhau, mỗi lần anh xuống Vinh giải quyết việc nhà, nhiều bận mấy anh em lại được dịp quây quần. Như mới sáng hôm qua chẳng hạn, anh đưa vợ xuống Bệnh viện Quân khu Bốn khám, có ghé nhà tôi chơi. Tuổi tác nhiều thì càng nhiều tâm sự để hàn huyên. Chuyện thơ, chuyện bạn, chuyện hội hè, chuyện vui buồn, có cả. Chợt nhớ bài thơ bốn câu, tôi viết tặng anh, đã 12 năm (2009):

Không đề

Mưa quê mới đó mà xa,

Đầu xuân nắng phố xối da sém rồi.

Nhớ ai thì cũng cách vời,

Ta ngồi đưa đám một trời tiếng chim…

Trong bài, có mưa quê, có tiếng chim đầu xuân, nhưng tất cả chỉ còn thi thoảng, hay nói cách khác, đã lùi vào nhớ thương, dĩ vãng, để lại cho ta hôm nay nỗi xa vắng, một bầu trời khô khốc, nắng gắt, bụi bặm, tiềm ẩn bao nhiêu tật bệnh, bao nhiêu thất vọng. Ôi, “ta ngồi đưa đám một trời tiếng chim” là nghĩ thật, nói thật, chứ đâu có ngoa ngôn, lộng ngữ gì!

Nguồn: https://vanvn.vn/

 

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Quanh một bài thơ đoạt giải gây tranh cãi
Chùm thơ, 3 bài, đã giúp tác giả người Thái Tòng Văn Hân, giành giải B trong cuộc thi thơ Báo Văn Nghệ 2019-2020. Nhưng chính ban giám khảo và người được giải cũng không thể ngờ, một trong ba bài thơ đó lại gây tranh cãi nảy lửa trong dư luận. Đó là bài “Mẹ tôi chửi kẻ trộm”.
Xem thêm
Phải kiêu hãnh làm người!
Người Việt Nam chúng ta, ngay trong ngày hôm nay, nếu không có đủ tự tin kiêu hãnh làm người thì đừng nói có thể làm được bất kỳ điều gì, dù nhỏ nhất như tự bưng bát cơm ăn, tự mặc quần áo, tự giải quyết vấn đề cá nhân lặt vặt mà người khác giới hoặc lú lẫn, hoặc mới sơ sinh cần phải hỗ trợ như một lẽ tất nhiên.
Xem thêm
Bùi Phan Thảo: “Khi đời mình cũng cheo leo đồi dốc”
Giờ đây, quê hương Quảng Trị, đã có nhiều tiếng nói thi ca mới, trẻ trung, hiện đại, đa chiều, thế sự… vừa là kế tục truyền thống, mang hơi thở, nhịp điệu cuộc sống mới hôm nay, tiêu biểu chính là Bùi Phan Thảo, thơ anh đang tạo nhiều âm vang và dư ba trong lòng bạn bè, đồng nghiệp và bạn đọc…
Xem thêm
Một Nhà thơ – Thầy thuốc Nhân dân nặng lòng với chiến dịch phòng chống Covid tại TP.HCM
Một Nhà thơ – Thầy thuốc Nhân dân nặng lòng với chiến dịch phòng chống Covid tại TP.HCM
Xem thêm
Văn học trẻ TPHCM: Chờ đột phá
Tháng 12/2021, Hội Nhà văn Việt Nam dự kiến tổ chức Hội nghị Những người viết văn trẻ toàn quốc lần thứ 10 tại Đà Nẵng. Hiện tại, Hội Nhà văn TP.HCM vừa hoàn tất danh sách đề cử 15 tác giả trẻ gửi ban tổ chức. Đây là cơ hội để nhận diện văn học trẻ của thành phố hiện nay.
Xem thêm
‘Tôi không tin một tác phẩm thiếu thực tế lại chạm được vào cảm xúc con người’
Sau những dự án về biển đảo với những ấn phẩm ra đời song hành cùng các hoạt động xã hội sôi nổi tri ân hậu phương của những người lính Trường Sa, nhà thơ nhà báo Lữ Mai lại tiếp tục đồng hành cùng những cựu chiến binh trong hành trình kiếm tìm đồng đội. Tri ân những anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống nhưng không chỉ có tiếng bom đạn, không chỉ có đau thương mà còn có những cảm xúc ngậm ngùi, hoài niệm trên hành trình đưa hài cốt các anh về đất mẹ. Chư Tan Kra là địa danh đã đi vào lịch sử gắn với những cuộc chiến đẫm máu, nhưng Chư Tan Kra xuất hiện trong thơ Lữ Mai không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là một kỉ niệm, nơi tình đồng chí được tôn vinh và sống mãi. Chư Tan Kra mây trắng, tập trường ca mới nhất của chị vừa hoàn thành ngay lập tức đã tạo những hiệu ứng xã hội lan tỏa. Chị cho rằng, thực tế là điều kiện quan trọng để nảy sinh cảm xúc khi viết, chị không tin một tác phẩm thiếu thực tế sẽ chạm đến được cảm xúc của người đọc.
Xem thêm
Nhà văn Lê Văn Nghĩa – sống nghĩa tình, viết nghĩa nhân
Dẫu biết trước ngày nhà văn Lê Văn Nghĩa rời xa chúng ta sẽ không còn lâu. Dẫu biết hơn mười năm qua anh đã kiên cường chống chọi với bạo bệnh. Dẫu biết tình yêu chữ nghĩa mãnh liệt đã giúp anh vượt lên nỗi đau bệnh tật để bền bỉ sáng tác và nhiều quyển sách có giá trị liên tiếp được xuất bản, có những quyển sách được nối bản năm bày lần. Dẫu biết anh đã ở lằn ranh hết sức mong manh giữa sự sống và cái chết. Dẫu biết cuộc đời là hữu hạn…Nhưng, khi tin nhà văn Lê Văn Nghĩa vĩnh viễn ra đi, tôi và bạn bè anh, không chỉ bàng hoàng, tiếc thương, mà còn thấy rõ cái khoảng trống mà một nhà văn sống một cuộc đời nhân nghĩa và viết về nghĩa nhân, để lại.
Xem thêm
Thi sĩ Văn Công Hùng: Gã Pleiku lãng tử
Sau khi tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Huế (1980),
Xem thêm
Bạn văn: Nguyễn Khắc Phê | Nguyễn Quang Lập
Nguyễn Khắc Phê là nhà văn đầu tiên mình gặp trong đời.
Xem thêm
Nhà văn Lê Văn Nghĩa giữa biết cười và dám cười
Nhà văn Lê Văn Nghĩa đã ra đi ở tuổi 68, lúc 22h25’ ngày 25/7 tại TPHCM, vì ung thư di căn.
Xem thêm
Nhớ Nguyễn Khải
Đó cũng là lần đầu tiên mình tin anh Khải khuyên mình chân thành nhất. Trước nay anh nói câu gì mình cũng khả nghi. Anh sống khéo nổi tiếng, chưa chê văn ai nửa câu. Hoặc khen hoặc không chứ chưa bao giờ chê.
Xem thêm
Nhà văn Vũ Hạnh: Ngòi bút tỏa sáng tinh thần văn hóa dân tộc
Nhắc đến Vũ Hạnh, chắc hẳn bạn đọc sẽ nhớ đến tác phẩm vang bóng một thời như Bút máu.
Xem thêm
Bạn văn: Nguyễn Trọng Tạo
Thời đó anh Tạo nổi như cồn, bài thơ Tản mạn thời tôi sống được cả nước bàn tán xôn xao, đó là bài thơ có cái nhìn mới mẻ và xót xa về đất nước. Nhắc đến văn chương thời kì đổi mới không thể không nhắc đến bài thơ này.
Xem thêm
Nguyễn Trường viết về quê hương và người lính
Nhà văn Nguyễn Trường tên thật là Nguyễn Xuân Trường,
Xem thêm
Chúc mừng sinh nhật Lê Thiếu Nhơn
Làm thơ, viết báo, phê bìnhKiêm vai chủ web, một mình một sân
Xem thêm
Lưu Quang Vũ có tin ở hoa hồng?
Thơ và kịch dưới một mái nhà chungĐều bay bổng tài hoa và khát khao, quyết liệt
Xem thêm
Chữ Xuân Quỳnh tự hát
Chữ Xuân Quỳnh tự hátNhư hương quỳnh tự thơm
Xem thêm
Vĩnh biệt Đại tá nhà văn Nguyễn Quốc Trung
Vẫn chân chất đứng bên rừng thốt nốt
Xem thêm
Tô Nhuận Vĩ dưới ngòi bút Nguyễn Quang Lập
Anh em lâu ngày gặp nhau không khỏi có chút ngậm ngùi. Ở Huế nhiều người yêu quí mình
Xem thêm
Khi nhà văn Triệu Xuân trình diễn thơ
Nhà văn Triệu Xuân đọc thơ Chế Lan Viên trong bệnh viện
Xem thêm