TIN TỨC
icon bar

Nơi chân dốc | Chùm thơ Phố Giang

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-09-22 12:25:43
mail facebook google pos stwis
132 lượt xem

Rút từ bản thảo tập thơ LAM HỒNG 7

(Mời click vào tên tập thơ để truy cập thư mục các chùm thơ chọn đăng trên Cánh buồm thao thức)

PHỐ GIANG


Nơi chân dốc

 

Trên đỉnh núi cao

giận nhau

hai người đi về hai phía dốc

cứ thế xuống chân đèo

 

Bổng kỷ niệm ùa về xôn xao

nhớ nhau

nhìn lên: núi giăng che khuất

gọi tên: chỉ tiếng vách núi phản hồi

bíu cỏ trèo lên: chân cứ trượt

 

Bất lực

tấm tức ngồi khóc

giận mình

một phút nông nổi

cả cuộc đời mất nhau!

          

Vợ vắng nhà

 

I.

Tiễn em đi thấy bình thường

em xa rồi, trời ơi sao chống chếnh

bước phía nào cũng hụt hẫng

nắm bàn tay… chạm ngón tay mình!

 

II.

Bận bịu chi mãi không về

vắng em vườn cây cũng úa tàn rụng lá

mọi thứ trong nhà như hóa đá

chiều chưa tắt nắng anh đã đêm.

 

Em… và ta

 

Mắt em không là biển là hồ

mà hồn ta đắm mê lội bơi không biết chán

 

Môi em không là nồng thơm cốc rượu quý

mà hễ chạm vào là ngất ngây say 

 

Tiếng em thỏ thẻ đêm ngày      

không là lạt là thừng

mà buộc chặt ta chẳng thể xa căn nhà đơn sơ bình dị

 

Nụ cười em nở bừng mỗi sáng mai thức dậy

ta con ong quanh quẩn không sao rời

 

Và khi mi em ngân ngấn hạt lệ chực rơi

cơn giận bừng bừng trong ta bổng dưng tan biến

ta lại như con nai ngoan hiền bước đến

nhè nhẹ đưa bàn tay vuốt mái tóc, xoa bờ vai…

 

Mẹ và vợ

 

Mịt mờ một miền quê

thương tôi

mẹ gửi ruộng gửi nhà

lên ở cùng tôi phố thị

 

Một căn hộ chung cư bình dị

Ba người bên nhau

 

Mẹ

sờn bạc áo nâu

chắt chiu

nhặt gom từng hạt vừng, hạt gạo

tằn tiện từng thìa mắm, thìa tương

 

Vợ

hiện đại, thời trang

áo quần treo đầy hai tủ

dép dày lủ phủ

ngày một bộ là lượt đi làm

má hồng môi son

 

Mẹ thường cầm tay tôi lắc lắc nỉ non

hãy lựa lời bảo vợ

vợ thì sau mỗi lần chạm cái nhìn của mẹ

lặng thầm ngồi chấm nước mắt thở than…

 

Khổ

cả hai chẳng ai sai

cả hai đều nhân ái

cả hai đều thương nhau

nhưng nếp nghĩ trong mỗi cái đầu

lại cách nhau nửa thế kỷ.

 

Làng biển

 

Những cây dừa làng biển

uồm ra bãi cát la đà

quên cả bão quất tan thây, gãy cành, rơi lá

tìm hạt nắng phía bờ xa

 

Người đàn ông làng biển

thương mỗi nếp nhà

tháng ngày lênh đênh biển cả

 

Người đàn bà làng biển

hồn phía khơi xa.

 

Nhà thơ Phố Giang (giữa)

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lê Thiếu Nhơn chiều chiều ngóng tin covid
Lê Thiếu Nhơn chiều chiều ngóng tin covid-19
Xem thêm
Chùm thơ Phan Trung Thành và Huệ Triệu
Từ Măng Đen - đại ngàn xanh thẳm, nhà thơ Phan Trung Thành hướng về Thành phố Hồ Chí Minh đang gồng mình giữa tâm dịch, trong khi nhà thơ Huệ Triệu khắc khoải với Thành phố của tôi.
Xem thêm
Phùng Hiệu và Bùi Phan Thảo trong mùa đại dịch
Chùm thơ hưởng ứng Cuộc thi Nhân nghĩa đất phương Nam
Xem thêm
Hương Giang thêm một câu chuyện cổ tích
nhưng, em đang thắp lên một ngọn nến mới
Xem thêm
Triệu Kim Loan giấu lửa tim mình
Từ gian khó, Sài Gòn đứng dậy
Xem thêm
Thanh Hoàng không dửng dưng với Sài Gòn
Dẫu Sài Gòn ngày đêm nhắm cửa
Xem thêm
Thư vào Nam của Phạm Thanh Khương
Cả thành phố bước vào đêm vũ hội
Xem thêm
Đỗ Xuân Thu tiến về Sài Gòn
Chưa bao giờ ngóng tin tức trên ti vi đến thế
Xem thêm
Tình cốt nhục
Nhà con ba ngườiNhư kiềng vững ba chân
Xem thêm
Gởi anh Trần Đức Nhân
.Mình chưa lần gặp nhauNhưng em đã thích anh qua lời chị kể
Xem thêm
Trần Nhã My xòe tay đợi nắng lên
Anh ở Sài Gòn, bản đồ cô vy màu lửa
Xem thêm
Lương Mỹ Hạnh: Mẹ ơi! Con đã về!
Nắng chiều tưới ngọn duối xanh
Xem thêm
Nguyễn An Bình với trăng Phục sinh
Sài Gòn là gì khi tôi là một kẻ nhập cư
Xem thêm
Bài thơ hay: Hoa sữa
Biết nói gì về hoa Sữa đây em, khi hoa lãng tử đã rụng đầy vai áo. Lúc thơm thảo hoa tận cùng thơm thảo, lúc phù du hoa dứt áo phù du…
Xem thêm
Phùng Hoàng Anh kết dòng sông chở gánh thiện tình
Đau thương đã đỉnh rồi xin đừng bồi lên nữa
Xem thêm
Đắng ngọt thơ Võ Miên Trường
Người đàn bà làm thơĐếm đong từng con chữ
Xem thêm
Lão Kòm: Em đi bụi với tôi không?
Cách mạng là của nhân dân.Dân như sóng lừng như bão tố
Xem thêm
Chùm thơ Nguyễn Vĩnh Bảo
Chúng ta tất nhiên có nhau
Xem thêm