TIN TỨC
icon bar

Nối dài lịch sử bằng một bài thơ

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-05-21 05:33:42
mail facebook google pos stwis
851 lượt xem

BẠN BÈ VIẾT VỀ THƠ NGUYÊN HÙNG
(Mời click vào dòng chữ trên để truy cập chuyên mục)

Cảm nhận của nhà văn  LÊ THANH HUỆ
 


VÕ TƯỚNG QUÂN

Nguyên Hùng


Võ Nguyên Giáp

Thầy giáo sử đã làm nên lịch sử

Cả thế giới suy tôn là thiên tài quân sự;

Từ chiến công diệt Phai Khắt, Nà Ngần

Người đã là Anh Cả của toàn quân.

 

Võ Nguyên Giáp

Người học trò xuất sắc của Hồ Chí Minh

Với tư tưởng quân sự lừng danh

Là “Chiến tranh nhân dân”

Không sợ mất mát hy sinh

Nhưng luôn quý sinh mạng từng người lính.

 

Võ tướng huyền thoại

Vị tướng bất chiến bại

Vị tướng đánh bay 10 đại tướng ngoại bang

Là đại tướng 5 sao

Các kẻ thù phải nghiêng mũ cúi chào…

 

Giặc tan

Người về với nhân dân

Sống cùng nhân dân, nói lên tiếng nói của nhân dân;

Khi nằm xuống, Người về nơi Đất Mẹ

Không màng lầu son gác tía

Không màng lăng tẩm xa hoa

Người ngự canh Đảo Yến - Vũng Chùa

Xua bão dữ, ngăn lũ giặc lăm le từ phía biển

Uy dũng Võ tướng quân mãi còn hiển hiện

Cả khi Người đã hóa thiên thu…
 

    26/8/2015.


Với 109 chữ của 3 khổ thơ đầu, lịch sử 2 cuộc chiến tranh chống một đội quân thực dân và một đội quân đế quốc hùng mạnh nhất thời đại được thi sỹ, tiến sỹ Nguyên Hùng vẽ nên qua chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp cầm quân trong bài thơ Võ Tướng Quân.

Khi tác giả khẳng định:

Võ Nguyên Giáp

Người học trò xuất sắc của Hồ Chí Minh

Câu thơ cho thấy lịch sử chọn Người làm danh tướng. Và do đó, khi Mao Trạch Đông nói với Đại tướng: Tướng Giáp không qua bí thư tỉnh ủy, nên làm đại tướng có lợi cho đất nước hơn. Ông vui vẻ. Chúng ta suy diễn: là giáo sư dạy lịch sử nên Đại tướng hiểu ở cương vị tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng, những nơi chỉ có chủ tịch Hồ Chí Minh mới có khả năng trở thành anh hùng dân tộc. Nhưng khi đọc hết bài thơ, tự nhiên chúng ta hiểu, Đại tướng sẳn sàng nhận bất cứ nhiệm vụ nào nếu nó có lợi nhất cho đất nước, non sông.

Anh hùng không chết nơi chiến trường, nhiều người lọt lỗ chân trâu do những kẻ ghen ăn ghét ở tạo ra khi họ thôi nghiệp cầm quân.

Nhưng tại sao người ung dung tự tại vượt qua mọi mưu mô thâm độc hãm hại mình. Độc giả hãy đọc 38 chữ (38 là số ông địa, tức là nhân dân, người cai quản đất đai muôn đời).

Giặc tan

Người về với nhân dân

Sống cùng nhân dân, nói lên tiếng nói của nhân dân;

Khi nằm xuống, Người về nơi Đất Mẹ

Không màng lầu son gác tía

Không màng lăng tẩm xa hoa

Chính vì vậy nên toàn dân, toàn quân bảo vệ Đại tướng của mình về tận nơi yên nghĩ cuối cùng.

Điều làm nên sự khác biệt của Đại tướng là người muốn hiến chút thịt xương để tiếp tục sự nghiệp bảo vệ Tổ Quốc:

Người ngự canh Đảo Yến - Vũng Chùa

Xua bão dữ, ngăn lũ giặc lăm le từ phía biển.

Đó là nhân cách của con người vì Tổ quốc, vì dân tộc của một vị đại tướng lừng lẫy bốn biển, năm châu đã tồn tại giữa lòng dân cho đến khi ra đi và trở thành vị anh hùng dân tộc, một trong mười vị tướng nỗi tiếng nhất thế giới mọi thời đại:

Uy dũng Võ tướng quân mãi còn hiển hiện

Cả khi Người đã hóa thiên thu…

Tác giả vốn trọng niêm luật thơ; bài thơ này viết về một danh tướng sử dụng chiến tranh du kích, xuất kỳ bất ý, và không sử dụng chiến tranh quy ước. Chỉ đánh ở địa điểm và thời gian do ta chọn, do đó bài thơ có niêm luật tự do và độ mở biên độ câu thơ rất rộng từ 2 chữ Giặc tan  đến 11 chữ Xua bão dữ, ngăn lũ giặc lăm le từ phía biển; tạo hiệu ứng chiến công viết vào sẽ nhiều hơn theo chiều lịch sử dài ra.

Không gian trong bài thơ đi từ cá nhân Võ Nguyên Giáp đến tầm thế giới Cả thế giới suy tôn là thiên tài quân sự; rồi quay lại với nhân dân để thu về Đất mẹ (Quảng Bình) tìm nơi trấn giữ biển khơi. Đó là tầm cỡ trí tuệ chỉ huy có điểm, có diện; có mặt trận trong toàn bộ đất nước nơi toàn dân đang hiệp đồng với nhau, vận dụng hiểu biết, xu thế, quan hệ với thế giới bên ngoài để tổng chỉ huy.

Theo chiều thời gian, từ Thầy giáo sử cho đến lúc làm nên lịch sử và trở về với vĩnh hằng, bỏ đi ngọn đồi nơi quê hương dành cho người để gần biển với mong mỏi canh biển canh trời. Từ đó thời gian của bài thơ kéo đến vô tận theo chiều của trường tồn dân tộc.

Trong bài thơ, không gian và thời gian đi với nhau theo đúng chiều thời gian từ xưa đến nay và sáng tạo của bài thơ ở 2 câu kết, thời gian sẽ đi tiếp trong thơ dù bài thơ dừng lại.

Chúng ta đã đọc qua nhiều bài thơ viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Từ những câu thơ hồn nhiên của thi sỹ Bút Tre:

“Hoan hô đại tướng Võ Nguyên

Giáp ta thắng trận Điện Biên trở về”

Sinh thời, Đại tướng không phiền lòng vì cách ngắt tên của người ra 2 dòng cho dễ gieo vần. Nếu xét về tổng thể, câu thơ cũng chỉ là một thông báo, không có thông tin do ai cũng biết: đánh trận xong thì về, lo trận tới nặng nề hơn… ở lại chiến trường làm gì nữa. Rồi thì nhiều bài thơ viết về Đại tướng đúng niêm luật, đúng vần tôi đã đọc; nhưng tôi chưa thấy bài thơ nào chỉ có 182 chữ lại vẽ nên chân dung Đại tướng chân thực và sâu sắc từ khi cầm quân đến khi về với nhân dân và sau cùng về với non sông đất nước rồi đi vào lòng nhân loại mênh mang như bài thơ “VÕ TƯỚNG QUÂN”.

Bài thơ Võ tướng quân được nhạc sỹ Xuân Thủy phỏng thơ phổ nhạc. Dù muốn hay không, thơ hay được phổ nhạc như chiếc thuyền chở thi ca được gắn thêm ngọn cờ để đi vào đại dương văn hóa.

Mời nghe ca khúc Sáng ngời Võ tướng quân (nhạc Đỗ Tiến Lập, thơ Nguyên Hùng)

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Thi pháp của thơ ngắn – Trường hợp Mai Quỳnh Nam
Trong tất cả các thể loại văn học, thơ ca là nơi ưu tiên hàng đầu cho các hình thức ngắn gọn. Điều này không chỉ thể hiện ở độ dài khiêm tốn của các tập thơ mà còn nằm ở đặc trưng nội tại của thơ, vốn hướng đến sự cô đọng hơn so với các thể loại khác (như tiểu thuyết).
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 28: Minh bạch – từ chuyện nhỏ đến vấn đề lớn
Bàn tròn Văn học kỳ 28 không nhằm khơi gợi thị phi, càng không phải góp gậy góp đá “đánh hội đồng” một tổ chức nghề nghiệp mà chính “thư ký bàn tròn” này được vinh dự là hội viên.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 27: Công bằng trong xét giải - Từ quy chế đến thực tiễn
Giải thưởng văn học hằng năm của Hội Nhà văn Việt Nam đang đối diện một nghịch lý: quy chế một đằng, thực tế một nẻo.
Xem thêm
“Lời ru bão giông” - Hành trình từ chiến trường đến nhân sinh
Lời ru bão giông của Trần Hóa không chỉ là một tập thơ, mà là bản hòa tấu của ký ức, trải nghiệm và những suy ngẫm về đời sống.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 26: Khi công bằng bị bỏ quên, im lặng trở thành câu trả lời
Bàn tròn Văn học kỳ này xin giới thiệu nội dung tóm lược của hai bức thư ngỏ – coi đó như một lời chất vấn trực diện, một thử thách đối với tính minh bạch và liêm chính của một cuộc thi văn chương quốc gia.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 25: Minh bạch là điều kiện sống còn của uy tín văn chương
Bàn tròn kỳ 25 chọn hai bài viết mới nhất của nhà văn Đặng Chương Ngạn về “thầy Uông” – thành viên Hội đồng Sơ khảo – như chất liệu để trao đổi thẳng thắn.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 24: Trăm Ngàn câu hỏi, một chữ Minh bạch
Xin mời bạn đọc cùng ngồi lại, để lắng nghe, để bàn luận, và biết đâu, để cùng trả lời câu hỏi day dứt: Liệu văn chương Việt có thể đứng thẳng bằng phẩm giá của nó, hay sẽ mãi lẫn lộn trong những “trăm ngàn” trò chơi lợi ích?
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 23: Giải thưởng, danh hiệu và chuẩn mực văn chương hôm nay
Nếu ở các kỳ trước, chúng ta chủ yếu xoay quanh truyện ngắn Trăm Ngàn, thì lần này, hai ý kiến góp mặt mở rộng vấn đề sang một góc nhìn gai góc hơn: chuyện “lợi ích nhóm” trong đời sống văn học – nghệ thuật.
Xem thêm
Những câu thơ thức “canh chừng lãng quên”
Với cảm hứng từ hai tứ thơ độc đáo – Cõng bạn đi chơi của Vương Cường và Dìu mẹ đi thăm mộ mình của Hồ Minh Tâm – bài viết của Bùi Sỹ Hoa (đăng trên Tạp chí Sông Lam, số 7/2025) đưa người đọc bước vào thế giới thơ về đề tài thương binh – liệt sĩ bằng một góc nhìn mới mẻ, giàu sức ám ảnh.
Xem thêm
Thơ Nguyễn Đức Hạnh, nỗi niềm thành mây trắng
Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu bài viết của TS, nhà thơ, nhà phê bình Lê Thành Nghị - một bài viết công phu, giúp người đọc soi chiếu tập thơ Khát cháy từ nhiều chiều, để người đọc khám phá một “hiện thực khác” giàu thi vị.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 22: “Một truyện ngắn dở như thế thì cãi nhau làm cái gì?”
Với góc nhìn của một người giàu trải nghiệm nghệ thuật, đạo diễn Lê Hoàng đã viết một status “thẳng ruột ngựa” về Trăm Ngàn: không quanh co, không xoa dịu, không hề sợ đụng chạm.
Xem thêm
Hà Thanh Vân: “Tôi đã định không nói gì thêm…” – Nhưng ai cho tôi yên đâu!
“Tôi đã định không nói gì thêm…” – nhưng rồi, như một tật xấu khó bỏ, TS Hà Thanh Vân lại tiếp tục viết.
Xem thêm
Từ motif cũ đến thông điệp nhân văn mới – một góc nhìn chuyên môn và cảm xúc
Theo PGS.TS Nguyễn Đức Hạnh, từ motif cũ, cách kể cũ, Vũ Ngọc Thư vẫn mang đến một truyện ngắn tốt – nhờ biết giữ lại giá trị của những điều quen thuộc và gợi mở một cảm quan hiện đại về hậu chấn chiến tranh. Đặc biệt là cái nhìn đầy chia sẻ với người phụ nữ và trẻ em – những phận người thường bị khuất lấp sau vầng hào quang chiến thắng.
Xem thêm
Từ chuyện “Trăm ngàn” nghĩ về phê bình và giải thưởng văn chương
Bàn tròn Văn học xin giới thiệu hai góc nhìn từ nhà văn Nguyễn Quế và cử nhân Sử học, CCB Nguyễn Xuân Vượng – như thêm hai lát cắt cho tấm gương phản chiếu đời sống văn chương hôm nay.
Xem thêm
Phê bình cần lý trí và người viết cần lắm lòng nhân ái
Trong bài viết “Trăm Ngàn trước búa rìu dư luận” dưới đây, nhà văn Phan Thị Thu Loan không đứng về phe nào, chỉ chọn đứng về phía sự hiểu – và sẻ chia.
Xem thêm
Bàn tròn Văn học kỳ 15: Cuộc thi văn chương có bị “đánh cắp”?
Kỳ này trân trọng giới thiệu một số ý kiến tiêu biểu từ các nhà thơ, nhà văn – như một cách lan tỏa lòng yêu nghề, yêu sự thật và dám lên tiếng trước những điều bất minh:
Xem thêm
Minh bạch đến đâu là đủ? Và liệu chúng ta có đang đòi hỏi quá mức?
Mời bạn đọc cùng theo dõi bài viết của nhà văn Đặng Chương Ngạn — một tiếng nói tỉnh táo trong bão thông tin — và cùng Bàn tròn giữ vững tinh thần đối thoại xây dựng, công tâm, và văn minh.
Xem thêm
Đọc xong buồn... mà không hiểu vì sao tôi buồn
Một bài viết ngắn, không nặng lý luận, nhưng có sức truyền cảm – bởi nó được viết từ trải nghiệm, từ nhân cách và từ tình yêu thực sự với văn chương.
Xem thêm