TIN TỨC
icon bar

Chùm thơ giải ba | Nhân nghĩa đất phương Nam

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2021-11-02 13:54:34
mail facebook google pos stwis
1905 lượt xem

LỮ MAI  (Hà Nội)

Trong chuỗi ngày Sài Gòn
 

Mọi con hẻm đều ngấm mệt

Sài Gòn không thể sống yên

khi con người trong lòng mình kiệt sức

một sáng thơm phức

chị bán bún bò múc tô bốc khói đưa anh vé số

lấy giá 10 ngàn giá bán thật 30

hoa hồng Đà Lạt đỏ tươi

miễn phí cho cặp tình nhân luống tuổi

bánh mì Sài Gòn

0 đồng một ổ...

- kể cũng buồn cưng ha

mà thôi

kệ

ai biết được ngày mai

 

đứa trẻ nấc: con muốn về với mẹ

sao mọi người phải cách ly con

cụ già trong cơn hấp hối

muốn nương vào tấc đất quê hương

sợ thân thể cứng đơ nhà xác

 

áo blouse đẫm ướt

sữa, mồ hôi và nước mắt

cô y tá ôm em bé vào lòng

xót con thơ ở nhà ngóng mẹ

cô vừa cắt mái tóc dài

mênh mang trên đầu khoảng trống

như bão gió ngày mai lồng lộng

vừa cứu chữa bệnh nhân vừa cúi đầu khâm liệm

những linh hồn chưa yên giấc

những đôi mắt chưa khép

những bụi tro vương vất hơi người

 

thế giới hữu hình bị đe dọa bởi vũ khí vô hình

không bằng chứng và không tòa án

nước mắt Sài Gòn đã cạn

ngày mai vẫn rất dài.



Nghệ sĩ Trần Mạnh Tuấn đem năng lượng tích cực đến cho hàng ngàn bệnh nhân F0 (Tiền Phong)
 

Tiếng Saxophone đêm tháng bảy
 

Vang lên từ góc sân bệnh viện

người nghệ sĩ đeo khẩu trang

giai điệu “Quê hương”, “Diễm xưa” ngân vọng

cả khoảng không trống rỗng và buồn

không thấy mặt người

chỉ tiếng vỗ tay dậy vang sau những ô cửa kính

 

tim anh dần ấm nóng

nhắm mắt lại gặp những bàn thờ vọng

hương khói tỏa quanh bài ca

quanh sân khấu dòng sông - nước mắt

cửa khẩu Lóng Sập(1) đêm ấy toàn gió trắng

đồn biên phòng Phú Hữu(2) mưa tuôn

Bến Lức Long An(3) bàng hoàng sửng sốt...

 

tiếng kèn loang đêm tháng bảy

đến sỏi đá cũng mềm

đèn đường cúi đầu tưởng niệm

 ai biết giông bão nào là trận cuối cùng

tim người rưng rưng nhói lên

nước mắt sáng lân tinh

âm nhạc bay trên những hoang tàn

 

người đàn bà vô gia cư đêm ấy không xin ăn không nhận đồ cứu trợ

gục bên gốc cây sau bản nhạc

dáng nằm như tượng cổ

dán lên chuỗi ngày xao xác

như nốt nhạc trên từng khuông nhạc

bay lên cùng Saxophone

và không ngừng mơ tưởng

bình yên đến với Sài Gòn.
 

Chú thích:

(1), (2), (3): Những địa danh đã lập bàn thờ vọng cho người làm nhiệm vụ để tang cha mẹ khi không thể trở về.

 

ĐỖ THƯỢNG THẾ  (Đà Nẵng)


Má ơi!

(Tưởng nhớ “má Hai Tân Bình”)

 

Ơi… má ơi…!

má về đó chưa?

mà gió từng cơn sài giật con hẻm xóm Chùa hun hút

mà tiếng chuông nghèn nghẹn khói hương chính ngọ

vách rêu loang bóng thở dài

 

Má về đó chưa?

chong chong tuần rượu vọng

tứ xứ tụ về rồi – “tụi âm binh thiên tướng” của má đây

tụi nhà nghèo một thời xa quê trọ học

mặt đói giơ xương được má cưu mang

 

Ơi… má ơi… gánh hàng rong thuở xửa

nồng thơm tàu hũ, má vừa đó thôi:

mậy Phú Yên quay đều tai cối

mậy Quảng Nam sắp chén nhấc nồi

mậy Bình Định lồng hai đầu dóng

mậy Gia Lai cạo ép cốt dừa…

đầy nhà líu quíu đan nhau cười tràn tràn nước mắt…

 

Đòn gánh vẹt mòn tươm hơi nóng, má vừa đó thôi

trào sôi đom đóm ngã tư Bảy Hiền, chợ Ông Tạ nhịp oằn hai đầu nắng

lõm bõm ngách sâu xóm Dệt, nhà thờ Chí Hòa mưa cay mắt Chúa

ai tàu hũ khô ô…ôn…!

 

Ai tàu hũ khô ô…ôn…!

chiếc ghè đậu bình dân, lòng má đó thôi

mênh mông điệu chèo con nước lớn

đơm sớt với đời… hò xự xàng xê cống

tình nghĩa xuống xề mộc mạc ngọt thanh

 

Ơi… má ơi…!

tụi con về đây thả mưa lên trời

âm âm Sài Thành tầng tầng mây gió.


 

TRẦN NGỌC MAI  (TP. Hồ Chí Minh)


 

Chốt gác
 

Phố trở buồn như màu trắng khăn tang

Tôi đứng gác giữa những hàng lá cháy

Xe cứu thương về đâu? Ai trên đấy?

Đôi mắt nhòe lời đưa tiễn rưng rưng.

 

Lướt qua tôi, cuộc di tản lạ lùng

Những thân phận không đành lòng rời phố

Họ về quê chẳng phải vì nỗi nhớ

Từng vòng xe hằn bóng lính ứa đau.

 

Anh shiper không giấy phép quay đầu

Bờ kè vắng dấu chân người bán dạo

Bác sĩ nằm mơ tay đang lấy mẫu

Chợt giật mình giữa ít phút nghỉ ngơi.

 

Trời nổi dông, trạm gác nhỏ tơi bời

Kéo lại dây chiếc khẩu trang ướt sũng

Thành phố đau, chúng ta càng đứng vững

Bởi mỗi ngày tôi thấy được niềm tin.

 

Bởi mỗi ngày khi nắng cháy chưa lên

Đoàn thiện nguyện đã đi ngang qua chốt

Chiến binh áo blouse hành quân từ rất sớm

Xe chở rau từ các tỉnh ùa về.

 

Bởi có ngày đang thấm mệt tôi nghe

Tiếng Saxophone êm trong cơn gió

Là miếng cam của cô dân quân nhỏ

Những mắt chào muốn nhắn gửi yêu thương.

 

Bóng kẽm gai dẫu làm rách mặt đường

Thành phố xót, ta cùng nhau vá lại

Tình kết đoàn đi xuyên qua thời đại

Giữa muôn vàn giãn cách vẫn thương nhau.

 

Và ở đây, con đường đến tuyến đầu

Tôi thấy cả vạn người đi qua chốt.
 

Ảnh Intenet.

Đôi mắt
 

Em thấy gì trong những dãy phố đau

Khi gió và mây cũng đang giãn cách

Đêm thì vắng, còn ngày tịch mịch

Tất cả băng mình bằng một lớp khẩu trang.

 

Anh thấy em ơi, đôi mắt vững vàng

Của người lính bám mặt đường kiểm soát

Mắt cười long lanh, mắt buồn ngơ ngác

Vợ tạm biệt chồng, hướng “tiền tuyến” mà đi.

 

Đại dịch cho anh hiểu hạnh phúc là gì

Là đôi mắt lặng nhìn nhau trìu mến

Là sẻ chia, vì thương yêu mà đến

Lời chân thành từ vòm mắt hun sâu.

 

Có mỏi không, đôi mắt của tuyến đầu

Những quặn đau khi nhìn vào cái chết   

Có nhiều điều mà anh chưa hiểu hết

Khi bóng áo blouse ngước mắt ướt lên trời.

 

Đôi mắt khô nhưng biết nói thành lời

Của bà cụ nấu bữa cơm chống dịch

Mắt trong veo cô gái nhìn anh lính

Gửi ân cần sau những chuyến chợ xa.

 

Tạm biệt nhau, giọt nước mắt vỡ òa

Những bạn trẻ đến miền Nam chi viện

Có rưng rưng trong mắt người từ thiện

Có ủi an trong ánh mắt nhận quà.

 

Em thấy gì trong ngày tháng cách xa

Khi hai đứa ở hai đầu chống dịch

Nỗi nhớ sâu, đáy mắt thành trầm tích

Sài Gòn buồn, và đôi chúng ta đau.

 

Sẽ có ngày ta lại được nhìn nhau

Bằng đôi mắt mang hình hài của phố.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chương trình Tiếng thơ với Phần 2 Trường ca Hốc Chọ
Mời qúy vị và các bạn cùng nghe tiếp Phần 2 Trường ca Hốc Chọ của Bùi Sỹ Hoa.
Xem thêm
Những câu thơ buồn ngày đầu năm | Chùm bài viết về nhà thơ Nguyễn Hồng Oanh
Thơ Lương Tử Miên, Nguyễn Hồng Báu, hồi ức của Phan Ngọc Quang
Xem thêm
Cánh buồm thao thức là nơi ta về
Thơ Hoàng Xuyên tặng anh Nguyên Hùng nhân sinh nhật
Xem thêm
Chương trình Tiếng thơ với Phần 1 Trường ca Hốc Chọ
“Hốc chọ” chính là bài ca của sự nhẫn, của sự không khuất phục, của sự cương cường, của ý chí, của cốt cách...làm nên tinh thần Nghệ và bản lĩnh Nghệ
Xem thêm
Nguyễn Vũ Tiềm - con thuyền tải đạo
Thơ dâng tặng hương linh cố Nhà Thơ Nguyễn Vũ Tiềm
Xem thêm
Hẹn ước tháng Mười | thơ Ngọc Vân
Chùm thơ: Tình mẹ, Hẹn ước tháng Mười
Xem thêm
Giấc mơ sâm cầm | Chùm thơ Hồng Thanh Quang
Chùm thơ rút từ tập Thơ thế giới - thế giới thơ
Xem thêm
Về lại Tân Trào ngắm... hoa rừng Cúc Phương | Chùm thơ Lê Thành Nghị
Chùm thơ đăng báo Quân đội nhân dân do Đoàn Văn Mật giới thiệu.
Xem thêm
Chùm thơ Bùi Sỹ Hoa (2) trong tập Thơ thế giới - thế giới Thơ
Cánh buồm thao thức xin trân trọng giới thiệu tiếp chùm 6 bài còn lại của Bùi Sỹ Hoa sau khi đã đăng lên trước đây chùm 6 bài đầu tiên.
Xem thêm
Thơ Bùi Sỹ Hoa trong tập sách Thơ thế giới - thế giới Thơ
Nhà thơ Bùi Sỹ Hoa vừa có chùm thơ 12 bài được in trong tập sách THƠ THẾ GIỚI - THẾ GIỚI THƠ, gồm 10 tác giả ngoài nước và 21 tác giả trong nước, do nhà thơ Đặng Huy Giang tuyển chọn và giới thiệu.
Xem thêm
Chùm thơ về bạn hữu của Ngô Đức Hành
Sao con người cứ phải chia xa/ bạn chia cho tôi một ít Sài Gòn bỏ ba lô mang ra phía Bắc
Xem thêm
Chùm thơ của PGS-TS Nguyễn Mộng Sinh
Sao vội vàng đi Mỹ Dạ ơi/ Bảy lăm chưa thể hết đời người
Xem thêm
Chùm thơ thiếu nhi của Hoa Mai
Chùm bài: Về quê, Ra biển thôi, Em đang làm diễn viên
Xem thêm
Đất Choa | Thơ tiếng Nghệ của Nguyễn Viết Ngoạn
Đất choa rặt chuyện chi chi/ Chợ Cộ thì mới,Tân Kỳ lại xưa
Xem thêm
Ngày chị đi | Chùm thơ Bùi Sỹ Hoa
Chùm thơ Ngày chị đi, Lời mẹ
Xem thêm
Chùm thơ Tùng Bách
Tôi vốn không sành rượu/ Nên tin vào vỏ chai!
Xem thêm