- Thơ bạn thơ
- Cỏ xanh trên những mùa đau – Chùm thơ Võ Miên Trường
Cỏ xanh trên những mùa đau – Chùm thơ Võ Miên Trường
Tháng Bảy - mùa nhớ thương và tri ân. Từ dòng sông Thạch Hãn đỏ ngàu chở nỗi đau của những người mẹ, đến cỏ xanh bạt ngàn ngút trời nghĩa trang Xuân Lộc, từng vần thơ lại trào dâng xúc cảm nghẹn ngào. Chùm ba bài thơ của nhà thơ Võ Miên Trường như một lời tri ân gửi tới linh hồn các anh hùng liệt sĩ và những người mẹ Việt Nam nhân ngày 27 tháng 7.

Tri ân
Tôi về Xuân Lộc chiều thu
Nhón bàn chân vấp lời ru đất này
Nghe mùi hương khói đâu đây
Hàng cây thắp nến chân mây cúi đầu
Nghĩa trang chiều nắng ngã màu
Lên từng ngôi mộ rêu nhàu thời gian
Bao nhiêu mộ chí xếp hàng
Mây kiêu hãnh phủ gió vàng mồ côi
Xạc xào vạt cỏ mướt tươi
Gió Xuân Lộc vẫn hát lời linh thiêng
Năm mươi năm nắng đã hiền
Xin hương khói dẫn nỗi niềm tri ân...

Minh họa: AI.
Viết ở nghĩa trang liệt sĩ Xuân Lộc
Gần 50 năm chiến tranh kết thúc
Mộ các liệt sĩ vẫn thơm mùi nắng gió
Như mới vừa đây 12 ngày máu lửa
Xuân Lộc ơi hồn liệt sĩ gọi người
Bao nhiêu chàng trai vì đất nước lên đường
Để lại quê hương cha mẹ già, em thơ,
người yêu và ngút ngàn thương nhớ
Những người lính tuổi hai mươi
tim tràn huyết đỏ
Vì đất nước quên mình
súng mũ khoác chặt vai
Cửa ngõ Sài Gòn
Cửa ngõ của tự do
Cánh cửa thép cuối cùng đã sập
Bao xương máu đổi lại một ngày thống nhất
Các anh ơi, mây vẫn để tang người
Cỏ vẫn xanh ngút trời Xuân Lộc
Mùi bom rơi khói súng đã vời xa
Lịch sử khắc sâu và nhân dân muôn đời ghi nhớ
12 ngày đêm tháng Tư năm 1975
Bao anh hùng đã nằm lại nơi này
cho hòa bình đất nước hôm nay...
Nỗi đau hai người mẹ
Quảng Trị mùa hè 1972
Bầu trời không có chỗ cho mây mà chỉ có bầy chim sắt
81 ngày đêm rừng rực
Thành Cổ như huyệt đất khổng lồ nuốt chửng những thanh xuân
Bom rền, nắng đốt, lửa thiêu, là những chứng nhân
Những người lính hai đầu chiến tuyến
Áo khác màu nhưng cùng dòng máu Việt
Và những bức thư gửi mẹ nơi quê nhà đều chung nỗi nhớ thương
Dòng sông Thạch Hãn đỏ ngàu suốt 81 ngày đêm
Máu của hai bên đều tan vào dòng nước biếc
Nỗi đau của hai mẹ hòa nhau thành mây trắng
Nối dải khăn tang đau thắt tim mềm
Hai người mẹ đã gặp nhau bên bờ một dòng chung
Buông bỏ hận thù nắm tay nhau nhân ái
Khép lại đau thương để mầm xanh mọc lại
Để cỏ non Thành Cổ mãi thanh xuân.
V.M.T.