TIN TỨC
icon bar

Thủy chung phải từ trong tâm tưởng

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-05-12 11:11:06
mail facebook google pos stwis
2395 lượt xem

BẠN BÈ VIẾT VỀ THƠ NGUYÊN HÙNG
(Mời click vào dòng chữ trên để truy cập chuyên mục)

 


Cảm nhận của LÊ THANH HUỆ

 

MÀ HƯƠNG TÓC RỐI GIÓ BAY MẤT RỒI

Nguyên Hùng

Cá Vàng ngày ấy giờ đâu

Chạnh thương ông lão bên cầu ngóng trông

Nắng chiều nhuộm tím triền sông

Nghiêng nghiêng mắt lưới bềnh bồng sóng chao.

 

Ngày xưa có cả trăng sao

Lão giờ tay trắng hanh hao tháng ngày

Vẫn còn hơi ấm bàn tay

Mà hương tóc rối gió bay mất rồi.
 

Bỏ qua câu thơ mở đầu, bài thơ là bức tranh đẹp ứng với miền sông nước mà người đọc mến yêu. Hình ảnh ông lão đứng bên cầu ngóng trông; thời khắc Nắng chiều nhuộm tím triền sông và lúc đó, hình ảnh Nghiêng nghiêng mắt lưới bềnh bồng sóng chao tạo nên bức tranh thủy mặc buổi hoàng hôn của ngày khiến những người lớn tuổi liên tưởng đến thời khắc chạng vạng cuộc đời khi mà tất cả đã bị gió bay mất rồi; với cảm nhận rồi ai cũng ra đi với bàn tay trắng, làm nên một nỗi buồn mênh mang hòa vào sông nước.

Liên tưởng với chuyện buồn của Puskin

Cá Vàng ngày ấy giờ đâu và cảnh ông già gắn với miền sông nước khiến độc giả liên tưởng đến câu chuyện cổ tích “Ông lão đánh cá và con cá vàng” của đại văn hào Nga Puskin. Chúng ta đi theo mạch này, câu chuyện ẩn sau những vần thơ lục bát mới nhuốm vẻ đẹp miền sông nước có thêm thân phận ông lão xuyên suốt tháng năm.

Cá Vàng ngày ấy là cớ sự làm cho người vợ hiền của ông lão đánh cá trở nên tham tàn.

Bạn đứng trước hàng trăm tỷ, bạn có chắc chắn mình không thay đổi?

Tôi thì chắc chắn bị thay đổi ngay lập tức. Và nếu con cá vàng đó to bằng con con cá ngừ đại dương, nó có giá ngàn tỷ Việt Nam đồng, sẽ làm cả họ hàng tôi thay đổi, chí ít là xé xác tôi ra nếu tôi không chia cho họ vài trăm tỷ...

Cá Vàng ngày ấy giờ đâu, để cho ông lão bên cầu ngóng trông.

Có lẽ người vợ tham giầu sang đó đã bỏ ông lấy người chồng khác và để thời gian biến ông từ trai trẻ đến buổi hoàng hôn cuộc đời. Trong thời khắc cuối ngày Nắng chiều nhuộm tím triền sông. Với thân phận Lão giờ tay trắng hanh hao tháng ngày.

Chính lúc này, tiềm thức của lão chỉ truy xuất xứ liệu thời xa vắng còn đang hạnh phúc: Ngày xưa có cả trăng sao.

Khi ở vào thời khắc cuối cuộc đời, dư âm hạnh phúc của những ngày còn sớm tối bên vợ mới tràn về, lão cảm thấy Vẫn còn hơi ấm bàn tay của vợ chăm sóc minh khi ốm đau, lúc khó khăn.

Hoàng hôn đến đưa ông lão về thực tại nhưng là thực tại của yêu thương mà ở đó, chút hoài niệm rất nhỏ, rất quen thuộc, không mất tiền mua: mùi hương tóc rối gió bay mất rồi.

Đó là quy luật của lòng vị tha mà thi sỹ, tiến sỹ Nguyên Hùng gửi vào 56 chữ của bài thơ. Không quan trọng gì cả, đừng chạy đua giành giật tiền tài vật chất để con người hóa bạc bẽo với nhau. Con cá vàng, con trâu vàng, không bằng người vợ bằng xương thịt, dù có lúc dữ dằn vì sự tham lam hoặc vì tranh chấp trở nên thù hận nhưng vẫn sớm tối bên chồng kể cả lúc họ đã đi xa. Vấn đề không phải là tạm thời chấp nhận mà là phấn đấu, chiến đấu để giữ được nhau, được ở bên nhau đến trọn đời.

Đừng để đến khi không còn thời gian, đứng bên cầu bắc sang bến bờ cuộc sống, bên kia là hạnh phúc, bên này là khổ đau, không còn đủ sức bước lên được cầu và do đó chỉ còn niềm tiếc nuối với đau thương.

Lúc đó, chỉ còn sự thủy chung do hoàn cảnh tạo ra và là sự thủy chung trở về trong mất mát.

Chúng ta có quyền suy diễn: do nhà thơ Nguyên Hùng bảo vệ thành công luận án tiến sỹ ở nước Nga nên cảm nhận được thơ Puskin và dùng truyện cổ tích Nga làm thi tứ cho bài thơ này. Nếu vậy, những người từng học tập công tác ở Nga đều làm thơ hay?!...

Lập luận trên để chúng ta ghi nhận cách sử dụng vốn văn học cổ nhân loại của nhà thơ tiến sỹ Nguyên Hùng đã tạo ra bài thơ Việt Nam nối dài câu chuyện cổ tích mà cả thế giới đều biết; giúp câu chuyện đi tiếp vào về phía tương lai.

Thay vì đóng lại câu chuyện cổ tích, Nguyên Hùng mở ra cho câu chuyện được viết tiếp bởi thế hệ đi sau.

Bài thơ là tấm lòng nhân hậu của những người đàn ông Việt Nam ẩn trong sự thủy chung đến trọn đời. Do đó nó lan tỏa ra thế giới qua đường lối ngoại giao trung thực và thủy chung.
 

Chân dung Đại thi hào Nga, thi sĩ, nhà văn, nhà viết kịch Aleksandr Sergeyevich Pushkin - Chân dung do họa sỹ Vasily Tropinin vẻ vào năm 1827.

Nhà thơ, tiến sỹ Nguyên Hùng đã có thời gian thực hiện luận án tiến sỹ ở Moskva (1988-1994).


Ghi chú: Những chữ in nghiêng lấy nguyên văn từ bài thơ.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Lê Khánh Mai – “Oan nghiệt phận thơ” và hành trình bứt phá của một tâm hồn nữ
Xem thêm
Nguyễn Thái Sơn: Cõi thơ như một cách cầm cự với hư vô
Nguyễn Thái Sơn không thuộc mẫu nhà thơ ồn ào giữa những cuộc cách tân và tranh biện thi đàn. Ông lặng lẽ đi con đường riêng của mình — như một người lính “vừa đi vừa nghĩ”, mang theo ký ức chiến tranh, những ám ảnh về cái chết, sự tri ân và khát vọng để lại cho đời “một câu thơ thôi”.
Xem thêm
Sông Chanh, nơi bắt nguồn của tình yêu và nỗi nhớ
Mọi người thường nói, trong ký ức của mỗi chúng ta, ai cũng có một dòng sông tuổi thơ, dòng sông kỷ niệm. Đối với Nguyễn Vĩnh Bảo, có lẽ dòng sông tuổi thơ ấy chính là sông Chanh – con sông gắn bó với anh suốt cuộc đời, từ khi ấu thơ đến lúc trưởng thành thoát ly rồi vào phương Nam lập nghiệp.
Xem thêm
Nhà thơ, nhà giáo Nguyễn Đức Hạnh: “Khát cháy” để tận hiến
Khát cháy là tập thơ thứ 5 của nhà thơ Nguyễn Đức Hạnh, do NXB Văn học ấn hành giữa năm 2025. Tác giả là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội VHNT tỉnh Thái Nguyên, Phó Giáo sư, Tiến sĩ chuyên ngành Ngữ văn, Nhà giáo Ưu tú, nguyên Giám đốc NXB Đại học Thái Nguyên, hiện đang công tác tại Đại học Thái Nguyên.
Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm