TIN TỨC
icon bar

Đọc 108 đoản khúc thơ của Nguyên Hùng | Nguyễn Hồng Báu

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-03 10:33:28
mail facebook google pos stwis
1835 lượt xem

BẠN BÈ VIẾT VỀ THƠ NGUYÊN HÙNG

NGUYỄN HỒNG BÁU

Sinh ra ở Cửa Hội, nơi dòng sông Lam hòa vào biển Đông, ai cũng ít nhiều mang âm hưởng của biển cả. Đó là giọng nói, lời phô. Các bà thường phân bua: ăn sóng nói gió mà. Nhưng Nguyên Hùng dường như chả có yếu tố biển nào trong dáng vẻ, phong cách hay giọng nói mang nét riêng cả.

Vốn là chàng thư sinh đại học Thủy lợi, rồi nghiên cứu sinh ngành công trình thủy ở Matxcơva, Nguyên Hùng đã để hồn mình bay lẫn vào vườn thơ. Anh yêu toán, yêu những công trình trong lĩnh vực thủy lợi, nhưng anh vẫn miệt mài gạn nhặt, chắt chiu từ công việc, từ cuộc sống từng vần thơ. Với duyên thơ mượt mà, giọng thơ trong trẻo đã thấm vào máu anh từ thuở sinh viên, Anh đã đến với Làng Thơ Việt Nam từ những năm đầu tiên của thế kỷ XXI. Là hội viên HNV Viêt Nam, Hội viên HNV TP Hồ Chí Minh, chủ nhiệm Hội thơ Nghệ - Tĩnh tại TP Hồ Chí Minh. Cây bút đầy duyên thơ của Anh đã gửi vào đời những đứa con duyên dáng, khỏe mạnh: Cánh buồm thao thức (thơ 2007); Sóng không từ biển (thơ 2009); Bay về phía bão (thơ 2013); Dấu chân lục bát (thơ 2014); Một trăm lẻ hai mảnh ghép văn nhân (thơ 2017); trên 60 ca khúc phổ thơ. Tập thơ 108 đoản khúc thơ được HNV VN cho xuất bản năm 2019.

Tháng 7/2020 vừa rồi tôi vào thăm Sài Gòn, được hân hạnh gặp anh Nguyên Hùng. Và tập thơ: 108 đoản khúc thơ được Anh trao tận tay. Vui và cảm động vì tôi và Anh sinh ra từ xứ Nghệ, cùng có những năm học cấp 3 đầy khói lửa ở quê nhà, và như có một sự kết dính kỳ diệu từ những trang thơ, tôi đã đọc kĩ từng "đoản khúc" của Anh. Cuốn sách nhỏ, chỉ có 122 trang viết, nhưng cảm xúc đủ cung bậc, hội tụ đủ sắc màu mọi miền quê Việt Nam. Ở đây tôi thấy sự kì diệu là mỗi bài thơ thật ngắn, gọn, vì thế mà ý thơ cô đúc, lời thơ chọn lựa đến mức không thể gọt thêm được nữa và lấp lánh bao điều. Đề tài Tình yêu được Anh khai thác triệt để cho tập thơ. Từ tình yêu Đất nước, tình đồng đội, làng quê, sông bể đến tình đồng lứa, đồng niên, đồng khóa... được Anh khắc họa bằng những đường thơ dẻo mượt như nhung.

Với Đất nước, Anh trân trọng đến mức tôn thờ nhưng lại dệt bằng những vần thơ giản dị đến ngỡ ngàng:

"Dâng hương bái vọng Tổ tiên

Cầu mong Đất nước bình yên cõi bờ".

Khi bộc bạch cảm xúc của mình với các Danh nhân Đất nước, Anh như nhỏ lại, vo tròn trong ngưỡng vọng. Viết khi đến thăm Nhà tưởng niệm Đại thi hào Nguyễn Du, Anh chỉ ước tự trái tim mình:

"Chỉ xin một chữ TÂM thôi

Để cho người mãi với người yêu nhau"...

Với Đồng đội đã ngã xuống tan vào Đất Mẹ, Anh xuýt xoa đến nghẹn lòng. Nghĩa trang Trường Sơn một chiều tháng 7:

"Các Anh nằm giữa thương đau đất Mẹ

Bao nỗi niềm bia đá cũng rưng rưng"...

Mỗi lần về quê, Anh hay ngồi một mình để rồi thì thầm bao điều với biển. Thương người vợ đảm, nhớ về mối tình kì diệu, hương nồng tình ái rào rạt cùng sóng biển quê nhà. Anh như thốt lên để biển mênh mông cùng hòa nhịp cung đàn miên man:

"Hòn Ngư Hòn Mắt chung chiêng

Sóng không từ biển - từ miền em thôi

Đến đây ai cũng có đôi

Thương về phương ấy một trời một em".

Trong thơ ngắn, Anh viết nhiều về trăng - em - rượu - biển. Rượu là cái áo của khí phách đàn ông. Em là vị ngọt, hương thơm của đời. Rượu dễ dàng mở lối để bước chân dũng mãnh của chàng bước vào vườn hoa. Hái vài bông cho thơ, cho nghị lực mỗi dặm dài phía trước:

"Em và rượu thật giống nhau

Làm nên hạnh phúc đớn đau một đời

Khác chăng rượu uống thì vơi

Riêng em đầy mãi một trời trong ta".

Chiêm ngưỡng những vần thơ Anh gửi vào xuân, vào lá biếc chồi non, vào diệu vợi những cánh hoa, tôi như con nghiện thơ ngật ngừ, gù gật:

"Tình trẻ lại, trào dâng ngàn nhịp sóng

Xuân chợt về trong ánh mắt em vui". Hay gửi hồn vào bông cúc:

"Mặc ai đài các kiêu sa

Riêng mình vui vẻ làm hoa phận nghèo"...

Dẫu đang là cư dân Quận 4 thành phố mang tên Người, trăm bề miệt mài với thơ với túi, với đời...nhưng Nguyên Hùng luôn đau đáu niềm quê. Anh dành những ngọt ngào đậm đà và thanh khiết cho quê:

"Bến quê neo giữ những gì

Để ta tìm lại mỗi khi nhớ nhà

Tháng ngày phiêu bạt xứ xa

Thương nhau thì hẹn bến xưa cùng về".

Trong trang face bó hẹp này, tôi không thể giãi bày hết được những cảm nhận khiêm nhường về vẻ đẹp bất tận trong 108 ĐOẢN KHÚC THƠ của Nguyên Hùng. Mong tác giả mở lòng đón nhận những rung động của độc giả yêu thơ Anh. Chúc đường thơ rộng mở nơi chân trời của Nguyên Hùng.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
“Hốc Chọ” – nơi mã Nghệ kết tinh
Không đọc Hốc Chọ như một câu chuyện, Lê Trang chọn lần theo “mã Nghệ” — nơi căn tính con người hiện ra qua chịu đựng, gắn bó và ngôn ngữ.
Xem thêm
Nhà thơ Nguyên Hùng: Cánh buồm thao thức giữa dòng đời
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Xem thêm
Học viết văn ở đâu? Ai dạy?
Bàn tròn Văn học kỳ này trân trọng giới thiệu bài viết của TS Hà Thanh Vân – một nhà phê bình đam mê du lịch – vừa đăng lên FB cá nhân, trên đường tới núi Côn Luân (Trung Quốc)cool.
Xem thêm
Mùa xuân viết cho những hành trình không mỏi
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Xem thêm
Thế nào là thơ hay?
Bài đăng Tuần báo Văn nghệ
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 38: Đẹp nhưng không giữ được nhiệt chữ?
Bái về một tâm thế viết – và một căn bệnh thẩm mỹ của văn chương Việt hôm nay.
Xem thêm
Nét vẽ tươi tắn bằng thơ
Bài của Nguyễn Trường - Rút từ cuốn “Gặp gỡ những vùng văn học” của Nguyễn Trường, Nxb Thanh Niên, 11/2024
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 37: Văn học và điện ảnh – Từ trang sách đến màn ảnh
Khi văn học bước vào phim hành động, cần giữ gì của nguyên tác và chấp nhận hy sinh gì cho nhịp điệu màn ảnh?
Xem thêm
Tính nhân văn và hiện thực trong Hoàng hôn lóng lánh
(Đôi điều về tiểu thuyết “Hoàng hôn lóng lánh”, Nxb Văn học, 2024)
Xem thêm