Thơ Nguyên Hùng
Lộc phát từ tâm người hiếu nghĩa
Đời không nốt lặng mãi lan xa…
Ngoái phía nào cũng đau đáu thương yêu
Phía trước mặt mẹ cha nằm dưới cỏ
Thơ: Nguyên Hùng
Nhạc: Minh Thu
Thể hiện: Dzoãn Minh
Em chỉ là giọt nhỏ
Giữa dòng đời lặng trôi
Mà trước em anh ngỡ
Trước muôn trùng biển khơi.
Điều làm cho người đọc thích thơ Nguyên Hùng, trước hết có lẽ là do cách diễn đạt ngắn, kết thúc một cách đột ngột, bởi nghệ thuật “bẻ lái” của nhà thơ. Ba đoản khúc thơ sau đây là minh chứng cho điều vừa nói.
Có thể coi bài Đôi khi là bông hoa thứ 3 trong một lẵng hoa nhỏ xinh. Không ước gì cao xa mơ mộng, Nguyên Hùng lại: “Đôi khi chợt ước vu vơ/ Được làm nụ súng hé chờ giọt sương”. Ước ao vu vơ nhưng không hề đơn giản vì đó là khát vọng sống của một sinh linh.
Đôi khi lỡ một chuyến đò
Cả đời vô vọng ngóng chờ qua sông
Đôi khi lỡ chạm gai hồng
Giật mình chợt nhớ mình trồng phong lan.
Có phải nợ mang từ kiếp trước
Hay là duyên hẹn đến đời sau?
Cầu Trời cho phước thôi xa cách
Xin Chúa ban lành mãi có nhau…
Tạm biệt nhé, căn phòng bé nhỏ
Kể từ nay đã phải xa rồi
Ta về nơi bốn mùa nắng gió
Thả hồn mình ngồi đếm mây trôi.
Nhà thơ, dịch giả Lâm Quang Mỹ vừa tạ thế tại Ba Lan hồi 9h ngày 26-7-2023, hưởng thọ 80 tuổi.